
Cái tên mà tôi thầm gọi
Author: Richard Y. James
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
35 ratings . 35 reviews
230.8K
View
5.3K
Words
Add to library
Overview
Catalog
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1: Dazoo Ozai
Chương 1: Dazoo Ozai
"Dazai - " Oda rên rỉ, xoa gáy như thể đang chịu một cơn đau đầu kinh niên. "Tớ biết cậu vẫn còn buồn vụ Sasaki, nhưng mai mình còn phải đi học đấy."
"Nói thì dễ lắm!" Tôi đưa tay lên trán một cách đầy kịch tính. "Cậu có tình yêu rồi, Odasaku - tớ thì sẽ chết già cô đơn mất thôi!"
Và có khi còn chết zin nữa, tôi thầm nghĩ, nhưng có những chuyện quá bi kịch để nói thành lời.
"Càng sớm càng tốt thì càng hay," Ango lẩm bẩm mà mắt vẫn dán vào điện thoại. "Tôi vẫn không hiểu sao mình lại để cậu lôi kéo vào vụ này."
"Tớ tống tiền cậu mà!" Tôi nhắc lại với vẻ vui vẻ giả tạo.
Ango thở dài như một người đàn ông đã chấp nhận số phận. "Ờ, đúng rồi."
Thật ra thì tôi cũng không quá đau khổ vì bị Sasaki đá đâu. Cô ấy xinh đẹp, thông minh thật, nhưng cũng kiểu người xem tình cảm như bước đệm xây dựng các mối quan hệ thôi. Nhưng đàn ông mà, cũng có lòng tự trọng, và việc độc thân hơn một tháng bắt đầu khiến tôi thấy hơi thảm.
"Thế sao lại phải lặn lội sang tận Motomachi thế này?" Ango trông như thà vật lộn với cá sấu còn hơn.
"Tại Odasaku sắp gặp mấy bạn bên Kanagawa Academy mà!"
Ango nhíu mày. "Trường của Ozaki-san à?"
"Chính nó đấy!"
Thiên đường nam nữ học chung, tôi mơ mộng nghĩ. Bạn gái Oda, Kouyou, thì đã lên đại học ở Tokyo rồi, nhưng cậu ấy vẫn giữ liên lạc với bạn cũ. Mà đã có bạn cũ thì chắc chắn sẽ có bạn gái tiềm năng. Quá là logic luôn.
"Cậu không thể sống sót quá một tháng mà không có bạn gái sao?" Ango than vãn.
Nói thật thì, chắc là không đâu. "Sẽ có ba bạn nữ với một bạn nam - "
"Có con trai đi cùng á?" Tôi nhăn mặt nhìn Oda. Chết rồi, lại có đối thủ.
"Tớ quen tụi nó qua em trai Kouyou thôi," Oda nhún vai. "Bạn của em ấy là chính."
Nếu cậu em bí ẩn này có thể dẫn tôi đến với vợ tương lai thì chắc tôi cũng chịu khó chịu đựng sự có mặt của cậu ta vậy. Biết đâu còn làm wingman cho mình.
"Nó biết là sắp đẩy bạn nó cho một thằng dở hơi không?"
"Nghe đau đấy, Ango, nhưng mà..." Tôi cười toe. "Tớ còn tống tiền được cậu cơ mà?"
Đôi lúc tôi cũng tự hỏi sao không chọn chơi với hội bạn nào yên bình hơn. Nhưng rồi nhớ ra, yên bình thì chán chết.
Bọn tôi vừa rẽ qua góc phố thì thấy ngay nhóm học sinh Kanagawa Academy trong bộ đồng phục chỉnh tề. Cô bạn bên trái khá xinh, tóc đen dài, mắt xám, nhưng trông hơi nhút nhát. Mấy bạn gái nhút nhát thì phải tán lâu.
Bên cạnh là một cô tóc vàng đeo kính râm, nhìn đúng kiểu có thể đấm chết người bằng tay không. Gái cá tính cũng không dễ ăn.
Rồi tôi nhìn đến người thứ ba và -
Ôi trời ơi.
Tóc đỏ rực lấp lánh dưới nắng chiều. Đôi mắt xanh sắc lẹm. Gò má cao, xương hàm sắc như dao cạo. Và chắc chắn, hoàn toàn, không thể nhầm được: là con trai.
Xong đời. Não tôi tắt điện hoàn toàn khi một sự thật đập vào tôi như tàu hỏa mất phanh.
Tôi chắc chắn, hoàn toàn là song tính.
Ừm. Tưởng phải hoành tráng lắm chứ, mà thật ra? Giải thích được bao nhiêu cảm xúc kỳ lạ với mấy nhân vật anime rồi còn gì.
"Đó có phải - " Tôi khẽ hắng giọng, kéo cổ áo giờ tự dưng thấy chật. "Là - ?"
"Chuuya hả? Ừ."
Chuuya. Đến cái tên cũng hoàn hảo.
Nhóm bạn kia đã thấy bọn tôi, tôi bắt đầu toát mồ hôi sau gáy. Tháng Chín mà sao nóng thế này?
"Oda-kun!" Cậu tóc đỏ - Chuuya - cười tươi, bước lại vỗ vai Oda. "Lâu quá không gặp. Ane-san bảo thi cử của cậu ngon lành lắm."
Giọng cậu ấy ấm áp, giàu cảm xúc, làm tôi vừa nghe đã ghen tị với cái sự thân thiết ấy. Không biết gọi tên tôi thì sẽ nghe thế nào nhỉ?
"Xuất sắc quá, Osamu-kun!"
"Hôm nay nhìn đẹp trai ghê, Osamu-kun - "
"O-Osamu-kun, nhận lời tỏ tình của tớ nhé - "
Bình tĩnh lại đi, đồ thảm họa.
"Ừ, cũng ổn lắm," Oda đang trả lời. "Hy vọng năm sau được lên Tokyo học cùng cô ấy."
"Vậy thì cô ấy vui lắm. Ở thành phố cũng cô đơn lắm mà," Chuuya nhún vai, khẽ lắc chân. "Nhưng đừng kể là tớ nói nhé."
Chúa ơi, đến cả cách cậu ấy di chuyển cũng dễ thương thật sự.
"Môi tớ khóa rồi," Oda cười.
Chuuya đảo mắt qua phía tôi, tôi quên cả cách thở. "Chúng ta chưa gặp nhau nhỉ."
"Ango Sakaguchi," bạn tôi bước lên cúi chào đàng hoàng. "Rất hân hạnh."
Chuuya nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác cực kỳ đáng yêu. Cái cách cậu ấy nhăn mũi -
"Còn bạn là - ?"
Đột nhiên đôi mắt xanh ấy chỉ nhìn mỗi mình tôi, còn cổ họng tôi như khô khốc.
Nói gì đó ngầu đi. Nói gì cũng được.
"Ozai - "
Cái gì?
"Hả?"
"Dazoo - "
Chết cha, chắc mình bị đột quỵ mất.
"Xin lỗi," Chuuya nghiêng đầu, cười vừa bối rối vừa thích thú khiến tôi muốn tan thành cánh hoa anh đào. "Bạn nói gì cơ?"
"Dazai Osamu," tôi lắp bắp.
Mọi người nhìn tôi chằm chằm. Oda với Ango kiểu như nghĩ tôi điên rồi, mà cũng đúng thôi.
"Xin lỗi nhé," tôi cố vớt vát, vận hết sức quyến rũ ra. "Chắc mình vừa bị đột quỵ nhẹ."
Chuuya phá ra cười, nụ cười vừa rạng rỡ vừa ấm áp. "Không sao đâu. Nhưng tên bạn là Dazai đúng không?"
"Đúng rồi." Chúng tôi bắt tay, tay cậu ấy ấm và hoàn hảo, tôi chỉ muốn giữ mãi không buông.
"Ừm," cậu ấy bóp nhẹ tay tôi lần nữa rồi mới buông ra, tôi ngơ ngác đứng đó, tay vẫn lơ lửng giữa không trung, "Rất vui được gặp bạn. Mình là Chuuya Nakahara."
Nakahara? Oda ghé sát thì thầm, "Khác bố."
Nakahara Chuuya. Nghe đã thấy hay. Tôi cá là nhiều thứ khác về cậu ấy cũng sẽ rất... vừa miệng -
"Đây là Higuchi-san với Akutagawa-san," Chuuya giới thiệu hai cô gái còn lại.
Tôi cũng chào hỏi cho có lệ, đầu thì chỉ chú ý đến mái tóc đỏ của Chuuya bay trong gió thu. Tôi đã bắt đầu tưởng tượng đủ kịch bản - học nhóm, cà phê, cầu hôn tương lai -
"Chuuya!"
Một cô gái tóc hồng chạy tới. Cô ấy còn nhỏ con hơn cả Chuuya, nhìn như vừa phi khắp thị trấn qua đây.
"Xin lỗi!" Cô thở hổn hển, cúi gập người, hai tay chống gối. "Sinh hoạt câu lạc bộ xong muộn, lỡ mất xe buýt - "
"Thôi mà, Yuu-chan."
Yuu-chan?
Lòng tôi chùng xuống khi Chuuya đặt hai tay lên vai cô ấy, dịu dàng xoa xoa rồi kéo vào ôm một bên.
Thôi xong rồi.
"Cậu không cần vội thế đâu, bọn mình chỉ đi ăn tối thôi mà."
"Tớ không muốn để mọi người phải đợi!" cô nàng cãi.
Chuuya đảo mắt, cười dịu dàng khiến tim tôi thắt lại. Cậu ấy quay sang bọn tôi, tay vẫn ôm vai cô ấy.
"Oda, chắc cậu biết rồi - "
"Rất vui gặp lại anh, Oda-kun!" Tôi ghét cô ta rồi đấy.
" - còn đây là Yuan, bạn gái mình."
Kèn két.
Đời tôi chấm hết.
Chấm hết rồi và tất cả là tại cái cô nàng đáng yêu, ngọt ngào, dễ thương kia đã nghiền nát hy vọng của tôi thành tro bụi.
"Xin lỗi vì để mọi người phải đợi!" Yuan cúi rạp người, tay áo dài che khuất cả cổ tay.
Tôi ghét cô ta. Thật sự ghét.
"Không sao đâu!" Tôi gượng cười, cố không tưởng tượng cô ấy gặp chuyện chẳng lành.
Bữa tối đúng là cực hình.
Vũ trụ này chắc chắn ghét tôi, vì Chuuya không chỉ đẹp - cậu ấy còn hoàn hảo. Thông minh, hài hước, tử tế, tiếng cười khiến tim tôi nhảy nhót, nụ cười đủ thắp sáng nửa Tokyo.
Và suốt bữa ăn, con nhỏ tóc hồng kia cứ dính lấy tay cậu ấy như đỉa đói.
Mới năm nhất. Tình yêu đời tôi bị cướp bởi một đứa năm nhất, mà còn chưa chắc biết trân trọng cậu ấy nữa. Không phải tôi khá hơn gì, nhưng thế không quan trọng.
"Nakahara-kun học năm mấy rồi nhỉ?" Tôi hỏi, tập trung hết sức vào cậu ấy.
"À, mình năm hai."
Hoàn hảo. "Đã thi thử vào đại học chưa?"
Cậu ấy lộ vẻ căng thẳng, lắc đầu. "Tháng sau mình mới thi - "
"Mà cậu ấy ôn tập chăm lắm!" Yuan siết chặt tay cậu ấy đầy tự hào.
Câm miệng đi, đồ bánh bèo -
"Nếu cần lời khuyên từ tiền bối, cậu cứ hỏi nhé," tôi nói ngọt xớt.
Ango lườm tôi. "Mình có tính là tiền bối đâu, khác trường mà - "
Tôi nhét luôn đống khoai tây chiên vào miệng cậu ta, giải quyết triệt để.
Chuuya cắn môi - cậu ấy cố tình à? - rồi thở dài. "Mình cũng đi học thêm mà ghét kiểu học nhóm lắm."
"Không phải ai cũng hợp học nhóm," tôi gật đầu ra chiều lão luyện, mặc kệ Ango nhìn như muốn giết tôi. "Có lúc học riêng sẽ hiệu quả hơn."
"Ừ, mà bố mình không trả tiền cho kiểu đó đâu. Ông bắt mình phải tự lo..." Chuuya nhún vai. "Nhưng mình sẽ xoay xở được."
Cơ hội đến rồi đây, mang tên "giúp đỡ học tập".
"Hay để mình kèm cậu nhé."
Oda với Ango nhìn tôi như tôi mọc thêm đầu. Cũng đúng thôi, tôi nổi tiếng vô dụng. Tháng trước còn lừa Atsushi dắt đi Disneyland "ôn thi toán" cơ mà.
"Cậu làm thế thật á?" Chuuya tròn mắt. "Không dám làm phiền đâu - "
"Thật mà, cũng tiện cho mình ôn thi đợt hai luôn."
"Thi đợt hai?" Chuuya nghiêng đầu.
"Dazai là thủ khoa toàn tỉnh đấy," Oda giải thích chậm rãi, vẫn nhìn tôi như người ngoài hành tinh. "Cậu ấy được mời nộp đơn vào Kyoto với Tokyo University."
Tôi tự đắc. Đấy, tôi vừa thông minh vừa hấp dẫn. Ai mà cưỡng lại nổi.
"Cậu giúp mình thật á?"
"Bạn của Odasaku thì cũng là bạn của mình," tôi tuyên bố hào phóng. Oda với Ango càng nhìn trừng trừng, vì tôi chưa bao giờ nói câu này trong đời.
"Thế thì tốt quá," Chuuya cười rạng rỡ, nhẹ nhõm hẳn. "Cảm ơn nhiều lắm."
"Cậu trả công mình bằng đồ ăn vặt cũng được."
"Chuyện nhỏ! Để mình lo!"
"Cảm ơn cậu nhiều, Dazai-san!"
Nụ cười của tôi xị xuống ngay khi nghe tiếng kẻ thù. Ờ, bạn gái cậu ấy mà.
"Như đã nói," tôi đáp lại nhạt nhẽo, "không có gì đâu."
Chia tay ra về, tôi giữ Chuuya lại bằng một tay đặt lên vai cậu ấy.
"Hửm?" Cậu ấy quay lại, ngước lên nhìn tôi.
Nhỏ xíu thế này, mình chỉ muốn bế lên luôn -
"Cậu không cần số điện thoại mình à?"
"Ơ!" Cậu ấy lúng túng lôi điện thoại ra. "Đúng rồi!"
Tôi phải lườm cái hình nền - Yuan ôm Chuuya từ phía sau ở đâu đó - rồi mới nhập số mình vào và nhắn thử.
"Xong rồi nhé. Sau này mình sẽ nhắn hẹn giờ học."
"Cảm ơn cậu." Cậu ấy bỏ điện thoại vào áo khoác, cười với tôi bằng nụ cười làm tôi lâng lâng. "Cậu giúp mình thế này tốt thật. Hẹn sớm gặp lại nhé!"
Cậu ấy chạy về với nhóm bạn, còn tôi thì như bay trên mây.
Tốt thật. Người đẹp nhất tôi từng gặp lại nghĩ tôi là người tốt.
"Này, Dazai, CẬU ĐIÊN À?!" Tiếng Ango làm tôi rơi phịch xuống mặt đất.
"Gì vậy?" Tôi chớp mắt ngây thơ. "Tớ chỉ tốt bụng thôi mà, bạn của Kouyou-san mà!"
"Cậu lôi bọn tôi đến rồi hành xử như người điên ấy!"
"Tớ bị cuốn theo không khí ấy mà!"
"KHÔNG KHÍ GÌ - "
"Mai còn phải đi học đấy," Oda nhắc nhẹ. "Về thôi."
Trên đường về, sau khi Ango tách ra vẫn còn lẩm bẩm, Oda mới lên tiếng.
"Osamu? Tớ không biết nói sao, nhưng... cậu chắc là đã quên Sasaki chưa?"
Tôi suýt sặc. "Gì cơ?"
"Hôm nay cậu kỳ lạ lắm. Không cần phải vội tìm bạn gái đâu - "
À. Cậu ấy tưởng tôi vì người yêu cũ. Mà để cậu ấy nghĩ vậy cũng chả hại gì nhỉ?
"Cậu nói đúng," tôi gật đầu, khoác tay Oda. "Nên tập trung vào tình bạn thôi."
"Tớ cũng nghĩ thế khi cậu chủ động giúp Chuuya. Bình thường cậu đâu thế."
Tôi làm bộ sững sờ. "Ý cậu là gì? Tớ tốt bụng mà!"
"Cậu chưa bao giờ giúp người lạ cả." Oda lắc đầu. "Nhưng nếu kết thêm bạn giúp cậu quên Sasaki thì Chuuya là lựa chọn tốt đấy. Cậu ấy tuyệt mà."
"Quá tuyệt luôn," tôi thở dài mơ mộng. Hoàn hảo thật ấy. "Chỉ có cái bạn gái cậu ấy là..."
"Sao? Yuan? Tớ thích cô ấy mà."
Tất nhiên rồi. "Tớ không thích cái kiểu 'em năm nhất dễ thương' ấy."
"Nhưng mà đúng là năm nhất mà - "
"Chứ họ yêu nhau bao lâu rồi? Chắc mới thôi, trường mới mở mà - "
"Gần năm rưỡi rồi. Học chung cấp hai."
Tôi suýt sặc nước bọt. NĂM RƯỠI?
Được lắm. Tôi nheo mắt quyết tâm khi dừng trước cửa nhà. Chiến tranh bắt đầu rồi.
"Gặp mai nhé, Odasaku!"
"Gặp lại - " Oda nhìn tôi sải bước về nhà như tướng ra trận.
Cuộc chơi bắt đầu rồi, Yuan ạ. Bắt đầu rồi đấy.
More

By @Edward C. Torres
9.1
387.8K

By @Deborah V. Baker
9.2
297.3K

By @Stephanie Edwards
9.3
447.7K

By @Timothy A. Cook
9.4
244.3K

By @Rebecca T. Bailey
9.5
471K

By @Emily Rivera
8.9
107.5K

By @Andrew I. Evans
9
381.7K

By @Donna B. Reyes
9.1
387.8K

By @Joshua Gutierrez Jr.
9.2
297.3K

By @Michelle Kelly
9.3
447.7K
More

By @Kenneth G. Watson
9.4
244.3K

By @Dorothy Z. Mendoza
9.5
471K

By @Kevin Patel Jr.
9.5
471K

By @Carol Johnson
9
120.2K

By @Brian E. Rodriguez
9
120.3K
.webp&w=3840&q=75)
By @Amanda X. Thomas
9
120.1K

By @Melissa Robinson
9
120.3K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K
More

By @Misteria
9.6
201.2K

By @Misteria
9.8
458.5K

By @Misteria
9.1
387.8K

By @Misteria
9.9
186.5K

By @Misteria
9.6
201.1K

By @Misteria
9.7
192.6K

By @Misteria
9.2
297K

By @Misteria
9
120.1K

By @Misteria
9.7
169.1K

By @Misteria
8.9
107.1K
Comment
No comment

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app