scan code to read on app

Cậu Bé Mang Thương Tích và Những Vì Sao
Author: Patrick
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
359.3K
View
2.4K
Words
Add to library
Overview
Chapter List
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1: Trở về nhà
Chương 1: Trở Về Nhà
Lẽ ra hôm nay phải là một ngày thật đẹp.
Những thân cây cổ thụ trên núi Mt. Colubo vươn những cành nhánh ngoằn ngoèo lên trời như những ngón tay tuyệt vọng cố với lấy thứ gì mãi không chạm tới. Ánh nắng len lỏi qua tán lá, tạo thành những vệt sáng vàng óng, đổ bóng nhảy múa lên rễ cây phủ rêu xanh bên dưới. Chim chóc ríu rít hót vang chào buổi sớm, những sinh vật nhỏ len lỏi chạy trốn trong bụi rậm, và đâu đó xa xa, những con thú lớn gầm gừ như khẳng định lãnh thổ của mình.
Một ngày hoàn hảo để luyện tập. Một ngày hoàn hảo để quên đi tất cả.
Chỉ tiếc là Ace chẳng còn tâm trạng để tận hưởng bất cứ điều gì.
Môi cậu cong lên thành một cái nhếch mép giận dữ khi tung cú đấm thẳng vào bao tập luyện, mạnh tới mức gỗ kêu răng rắc và rạn nứt. Cơn đau chạy dọc cánh tay chẳng là gì so với ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt trong lồng ngực.
Bốn năm.
Bốn năm kể từ khi Sabo chết. Bốn năm kể từ khi Luffy biến mất không dấu vết. Bốn năm tìm kiếm, hy vọng, rồi chứng kiến niềm hy vọng ấy dần tan thành tro bụi.
"Tất cả là lỗi của mình!" cậu gầm lên, tung một cú đấm nữa làm hình nộm bay văng vào gốc cây gần đó. "Tất cả!"
Lẽ ra cậu nên ngăn Sabo rời đi hôm ấy. Không nên đồng ý làm việc cho Bluejam. Lẽ ra phải chạy nhanh hơn, cố gắng hơn, tốt hơn -
Lẽ ra phải làm một điều gì đó.
Những giọng nói trong đầu lại thì thầm rót độc như mọi khi. Có lúc chúng bảo rằng Luffy đang sống vui vẻ ở đâu đó, rằng em trai cậu không cần có cậu bên cạnh cũng ổn thôi. Nhưng đôi khi, chúng lại vẽ ra những viễn cảnh khủng khiếp - tra tấn, cái chết, hoặc những điều còn tồi tệ hơn khiến Ace chỉ muốn tự móc não mình ra.
Manh mối duy nhất cậu tìm được sau bốn năm điên cuồng tìm kiếm chỉ là cái mũ rơm chết tiệt ấy, bị vứt lại trong bãi rác Gray Terminal như tất cả những gì Luffy từng quý trọng.
Ngay cả báu vật quan trọng nhất cũng bị bỏ rơi.
Ace sụp xuống, cơn giận trong người tan biến nhanh như lúc nó bùng lên. Nước mắt cay xè nơi khóe mắt, cậu tự cười nhạo sự yếu đuối của mình. Chẳng trách ai cũng rời xa cậu. Cậu thật thảm hại.
Vô dụng.
Không xứng đáng.
Một sai lầm lẽ ra không nên tồn tại -
"Mày làm gì ở đây?!"
Giọng nói vang lên sắc lạnh, cắt ngang dòng tự ghét bản thân của Ace. Có ai đó dám xâm phạm vách đá thiêng - nơi ba anh em từng thề nguyền bên nhau bằng ly rượu sake.
Sao dám!
Ace lao tới phía kẻ lạ mặt, sẵn sàng cho kẻ nào dám xúc phạm nơi này một trận ra trò. "Mày là ai - ?!"
Người lạ quay lại và cả thế giới của Ace như ngừng lại.
Tóc đen. Đôi mắt đen. Vết sẹo nhỏ dưới mắt trái mà chính cậu từng băng cho năm nào.
"Luffy..."
Cái tên bật ra khỏi môi Ace như một lời cầu nguyện, khẽ đến mức gần như không nghe thấy giữa tiếng tim đập điên cuồng. Chắc đây chỉ là mơ thôi. Ảo giác do bao đêm không ngủ và thiếu ăn.
Nhưng rồi Luffy lên tiếng.
"Đừng chạm vào tôi!"
Những lời ấy giáng xuống Ace như một cú đánh thật sự. Em trai cậu - em trai cậu - hoảng loạn lùi lại, ánh mắt sợ hãi tột cùng như con thú nhỏ bị dồn vào góc, sẵn sàng bị tổn thương.
Chuyện gì đã xảy ra với em?
Ace nhìn thấy băng quấn quanh cổ Luffy, còn nhiều dải nữa lộ ra dưới lớp áo. Em trai cậu gầy hơn hẳn so với ký ức, nhỏ bé đến lạ, như thể chỉ còn lại phần cần thiết nhất để sống sót.
Và đôi mắt ấy. Trời ơi, đôi mắt ấy.
Ánh nhìn xuyên qua Ace như thể cậu chỉ là bóng ma. Vô hồn, lạc lõng, ám ảnh bởi những điều mà một đứa trẻ không bao giờ nên chứng kiến.
"Luffy?" Ace gọi khẽ, cố nén chất tuyệt vọng trong giọng nói. "Luffy, em - "
Nhưng Luffy đã lại giật lùi, loạng choạng về phía mép vách đá với vẻ mặt hoảng loạn tột độ. Về phía con dốc mà chỉ rơi xuống thôi cũng đủ mất mạng.
"KHÔNG!"
Ace lao tới đúng lúc một cơn gió mạnh thốc qua, đẩy Luffy chệch khỏi bờ vực. Cậu ôm chặt lấy em trai, mặc cho đôi tay cao su của Luffy đập loạn trong hoảng loạn.
"Đừng chạm vào tôi! Thả tôi ra!" Luffy gào lên, giọng vỡ ra vì quá sức.
Một cú huých trúng bụng làm Ace nghẹt thở, nhưng cậu vẫn không buông tay. Cậu không thể buông. Không khi vừa tìm lại được em trai. Không khi Luffy đã vỡ vụn đến mức thà nhảy xuống vực còn hơn để Ace chạm vào mình.
"Không! Đừng - " Sức chống cự của Luffy dần yếu đi vì kiệt sức. "Đ-Đừng... Làm ơn..."
Sức lực tan biến, Luffy mềm nhũn trong vòng tay Ace, phát ra âm thanh đau đớn đến mức Ace cảm giác như tim mình cũng vỡ vụn.
Em trai cậu đang sốt cao.
Chết tiệt. Chết tiệt thật -
Không nói lời nào, Ace bế Luffy lên và lao về nhà.
Sự im lặng trong phòng nặng nề đến ngột ngạt.
Ace thu mình trong góc, ôm gối, mắt dán vào dáng người bé nhỏ nằm bất động trên nệm. Luffy trông yên bình khi ngủ, giống hệt em trai ngày xưa, đến mức Ace gần như có thể tự lừa mình chẳng có gì thay đổi.
Gần như thôi.
Những băng gạc kể một câu chuyện khác. Dadan và mọi người đã giúp thay băng trong khi tay Ace run bần bật chẳng làm được gì, và những gì họ thấy sẽ ám ảnh Ace mãi mãi.
Sẹo. Khắp nơi.
Những vết tròn nhỏ giống như vết bỏng. Những đường sẹo mảnh đan chằng chịt trên da Luffy như bản đồ của nỗi đau. Và vết thương lớn trên cổ - lẽ ra đã lấy mạng em. Không ai bình thường có thể sống sót sau khi bị cắt cổ như thế.
Nhưng Luffy không còn là người bình thường nữa, đúng không?
Cơ thể cao su vốn gần như không thể để lại sẹo, trừ phi vết thương quá nặng hoặc do thứ gì đó đặc biệt gây ra cho người ăn Trái Ác Quỷ. Nghĩa là...
Chúng biết em là ai. Chúng biết em có năng lực và vẫn cố tình làm đau em.
Tay Ace siết chặt thành nắm đấm. Khi cậu tìm ra kẻ nào làm chuyện này - và cậu chắc chắn sẽ tìm ra - chúng sẽ biết thế nào là đau đớn thực sự.
"Ace."
Tiếng Dadan vang lên, kéo Ace ra khỏi dòng suy nghĩ đẫm máu. Bà đứng ở cửa, trên tay là khay đồ ăn mà Ace đã bỏ mặc hàng giờ.
"Ăn đi," bà nói thẳng thừng. "Và nghỉ ngơi nữa. Nếu mày gục trước khi Luffy tỉnh lại thì chẳng giúp được gì đâu."
Ace lườm bà, nhưng chẳng còn chút tức giận nào. Bà nói đúng như mọi khi. Cậu nhận lấy cái gối bà ném cho và ngã vật xuống sàn.
Cậu sẽ nghỉ. Nhưng chỉ vì Luffy thôi.
Tiếng cựa quậy của vải vóc làm Ace choàng tỉnh.
Một thoáng cậu không nhớ mình đang ở đâu, vì sao lại ngủ dưới sàn. Rồi tất cả ùa về, cậu bật dậy, hoảng loạn nhìn quanh tấm nệm trống trơn.
Kia rồi. Ở góc tối nhất căn phòng, một dáng nhỏ co ro sát tường, hai tay ôm chặt đầu như tự bảo vệ.
"Luffy."
Cậu bé ngước lên nghe tiếng gọi, và tim Ace như vỡ thêm lần nữa. Đó không phải là ánh mắt của em trai cậu - mà của một người bị tổn thương đến mức niềm tin trở thành xa lạ.
"Là anh đây," Ace thì thầm, di chuyển chậm rãi như đang lại gần một con thú hoang. "Ace. Anh của em."
"Tránh ra!" Luffy hét lên, để lộ hàm răng như muốn cắn. Toàn thân run lẩy bẩy vì sợ hãi, nhưng trong giọng nói còn có cả vẻ tuyệt vọng. "Tôi... tôi không mắc lừa nữa đâu! Không lần nào nữa... Anh không phải là thật, đi đi... Ace sẽ không bao giờ đến tìm tôi..."
Những lời đó đánh trúng tim Ace như một nhát dao. Cậu phát ra âm thanh như bị đấm thẳng vào bụng, cảm giác tội lỗi siết chặt lấy cổ họng.
Em nói đúng. Anh chưa từng đến cứu em. Anh đã hoàn toàn thất bại.
"Anh xin lỗi, anh - " Giọng Ace nứt ra. Cậu hít sâu, cố gắng lần nữa. Đây không phải lúc nghĩ cho bản thân. Đây là lúc giúp em trai. "Luffy, anh có cái này cho em."
Chiếc mũ rơm.
Cậu tìm thấy nó trong bãi rác, bẩn thỉu và bị bỏ rơi, nhưng vẫn giữ bên mình như một bùa hộ mệnh hy vọng. Chắc chắn khi thấy nó, Luffy sẽ nhớ lại mình là ai, cả hai từng là gì với nhau.
Nhưng khi Ace giơ mũ lên, Luffy lại ép sát người vào tường hơn.
"Không, làm ơn, đừng..." em cầu xin, giọng run rẩy. "Làm ơn - "
Chiếc mũ nhẹ nhàng được đặt lên mái tóc đen, và trong khoảnh khắc, chẳng có gì xảy ra. Rồi những ngón tay của Luffy từ từ chạm vào vành mũ, và biểu cảm em khẽ thay đổi.
"Shanks..." em thì thào. Rồi rất nhỏ: "Ace?"
"Anh đây, Luffy," Ace đáp ngay lập tức, hy vọng bừng lên trong lồng ngực như hoa nở sau cơn mưa.
"Anh thật à?" Câu hỏi nhỏ xíu, đầy tổn thương.
"Ừ. Em an toàn rồi. Sẽ không ai làm hại em nữa đâu."
Luffy bật lên âm thanh vừa như khóc vừa như rên, rồi lao qua phòng, ôm chặt lấy Ace đến mức cả hai cùng ngã xuống.
"Aaaaaace!"
Cánh tay cao su siết lấy eo Ace như xích, giữ chặt đầy tuyệt vọng. "Em xin lỗi! Em sẽ không làm thế nữa! Em xin lỗi! Đừng bắt em quay lại chỗ đó. Làm ơn, Ace! Em không muốn quay về. Đừng - đừng bắt em quay lại, làm ơn... Xin anh, Ace, đừng bắt em về đó..."
Quay lại? Quay lại đâu?
"Em không thích chỗ đó..." Luffy tiếp tục, từng từ vỡ ra giữa tiếng nấc. "Họ nói những điều xấu về em và - và họ bảo sẽ chẳng ai đến cứu em cả! Không anh, không Sabo, không cả ông nội... và anh cũng không đến! Nhưng - nhưng em không giận! Chỉ xin đừng bắt em quay lại... Làm ơn..."
Từng lời như lưỡi dao xoáy sâu vào ngực Ace. Kẻ nào đã bắt cóc em trai cậu, chúng không chỉ tra tấn thể xác mà còn hủy hoại tâm hồn em. Chúng khiến Luffy tin rằng mình bị bỏ rơi, không ai yêu thương, không ai nhớ tới.
Chúng khiến em tin vào những lời dối trá mà Ace vẫn tự nhủ mỗi ngày.
"Họ bắt em làm những thứ, Ace," Luffy thì thào, nhỏ đến mức Ace suýt không nghe được. "Những thứ em không muốn làm... Làm ơn, Ace, cho em ở lại đây. Em... Em sẽ ngoan, sẽ nghe lời, sẽ không ăn nhiều, sẽ không khóc nữa, chỉ... Đừng bắt em quay lại, Ace... Làm ơn..."
Những thứ em không muốn làm.
Ace cảm thấy một phần trong mình chết đi khi nghe vậy. Em trai cậu - Luffy hồn nhiên, luôn tin vào điều tốt đẹp ở người khác - đã bị ép làm những điều đến mức vỡ vụn, phải xin lỗi vì những nhu cầu cơ bản như ăn uống hay nước mắt.
Chúng sẽ phải trả giá. Tất cả bọn chúng.
Nhưng lúc này, em cần Ace mạnh mẽ.
"Anh sẽ không bao giờ..." Ace phải dừng lại, cố giữ giọng ổn định. "Anh sẽ không bao giờ bắt em làm điều em không muốn. Không bao giờ." Từng chữ tuôn ra như nọc độc. "Em sẽ ở lại đây với anh, muốn làm gì cũng được, ăn bao nhiêu cũng được."
Luffy gật đầu trong ngực Ace, vẫn thút thít. "X-Xin lỗi..."
"Em không phải xin lỗi gì hết," Ace thì thầm, nhẹ nhàng vuốt tóc em. "Đây là nhà em. Anh là anh của em, và sẽ không ai làm hại em ở đây."
"Cảm ơn anh, Ace. Em - " Giọng Luffy lại nghẹn đi. "Em nhớ anh với Sabo nhiều lắm..."
Tim Ace nhói lên. Luffy chưa biết về Sabo. Chưa biết rằng anh trai đã chết, rằng Ace đã không cứu được Sabo cũng như đã không cứu được Luffy khỏi địa ngục vừa qua.
Anh không thể nói cho em biết. Không phải bây giờ. Không phải lúc này.
"Bọn anh cũng nhớ em lắm, Luffy," Ace nói dối, đặt lại chiếc mũ rơm lên đầu em.
Họ ngồi lặng lẽ ôm nhau, mặc kệ thế giới ngoài kia. Ace chẳng định buông em ra sớm đâu. Có ở thế này cả tuần, cậu cũng chịu.
Bầu không khí bị phá vỡ bởi tiếng bụng Ace sôi lên, rồi ngay sau đó là tiếng bụng Luffy đáp lại. Ace cảm nhận được em trai mình cứng người lại - chắc là sợ bị quát vì dám đói - nhưng Ace lại bật cười.
Chỉ là tiếng cười khe khẽ, nhưng đó là âm thanh hạnh phúc đầu tiên Ace phát ra sau bốn năm. Và như một phép màu, Luffy cũng khẽ bật ra tiếng cười yếu ớt đáp lại.
Không phải tiếng cười giòn giã, náo nhiệt như xưa mà Ace luôn nhớ. Nhưng đó là một khởi đầu.
Ace đã tìm lại được một người em trai.
Và sẽ không bao giờ, không bao giờ để mất em nữa.
Chú thích của tác giả: Đôi khi, những trận chiến lớn nhất không phải là bằng nắm đấm hay gươm giáo, mà là bằng sự kiên nhẫn, tình yêu và quyết tâm giúp ai đó chữa lành những vết thương sâu hơn cả da thịt. Con đường hồi phục sẽ rất dài, nhưng Ace giờ không còn cô đơn nữa.
Có những vết sẹo không bao giờ mờ hẳn, nhưng nếu có người thân ở bên, ngay cả những chương đen tối nhất cũng có thể kết thúc bằng hy vọng.

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app