scan code to read on app

Chiến Khuyển
Author: Brenda
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
257.8K
View
8.1K
Words
Add to library
Overview
Chapter List
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1
Here is a natural Vietnamese translation of your text, keeping proper nouns unchanged and avoiding word-for-word translation:
---
**Chương 1**
Ngày Yuuji Itadori mất niềm tin vào phép thuật là sinh nhật lần thứ sáu của cậu - cũng chính là buổi sáng cậu nhận ra những điều ước chỉ là những lời nói dối đẹp đẽ được gói trong hy vọng.
Trước buổi sáng kinh khủng ấy, thế giới của Yuuji vốn được nhuộm màu bởi những mê tín của mẹ mình. Bà đã dạy cậu nhìn thấy điều kỳ diệu trong những điều bình thường: ý nghĩa của cái hắt hơi lúc bình minh, sự khác biệt cẩn trọng giữa nhện buổi sáng (được ban phước) và nhện buổi tối (bị nghiền nát không thương tiếc), tầm quan trọng linh thiêng của việc không bao giờ kê giường dựa vào tường phía bắc. Mỗi nghi lễ đều từng là phép màu trong mắt đứa trẻ Yuuji, minh chứng rằng vũ trụ chứa đựng những bí mật chỉ mẹ cậu mới giải mã nổi.
Nhưng phép thuật, rốt cuộc, chẳng là gì ngoài những hy vọng hão huyền.
Một cái hắt hơi chỉ là dấu hiệu sắp bệnh. Nhện chỉ là loài gây hại. Đông, tây, nam, bắc cũng chỉ là phương hướng, chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Cuộc sống chỉ gồm những khoảnh khắc vô nghĩa nối liền nhau, cuối cùng cũng chẳng quan trọng gì. Chỉ có sự nỗ lực mới có giá trị, còn mơ mộng thì không.
Sự thật này đã in sâu vào tận xương tủy của Yuuji đến mức - nếu cậu còn tin vào điều kỳ diệu - có lẽ cậu đã nhận ra khi điều không tưởng bất ngờ ập trở lại, phá vỡ thế giới lý trí mà cậu dày công xây dựng.
Mùa thu năm nay đến sớm hơn mọi năm.
Mùa hè đã trôi đi nhẹ nhàng như một bức thư bị vứt xó, và lời thì thầm dịu dàng của mùa thu đã sắc lại thành lời hứa tàn nhẫn của mùa đông. Hơi thở của Yuuji hiện lên trắng xóa trong không khí rét căm khi cậu bước đi trên những con phố vắng của Hino, tay chôn sâu trong túi áo hoodie mỏng manh. Mùi vị của tuyết lơ lửng trong bầu trời đầy sao, vị kim loại lạnh buốt bám lấy cổ họng mỗi lần cậu hít vào.
Đêm khuya và cái lạnh đã khiến phố phường sạch bóng người - a may mắn, vì Yuuji luôn thích không có ai làm chứng cho chuyến đi của mình. Cậu thuộc lòng những lối này: các hẻm nhỏ tránh xa đường lớn, những ngõ tắt giúp cậu như biến mất, trượt dần từ khu vực tôn nghiêm đến nơi mà người đàng hoàng chẳng bao giờ dám bén mảng.
Chính kiểu nơi như vậy lại là chốn ngụy trang hoàn hảo cho bí mật khét tiếng nhất Tokyo.
Nằm chen giữa tiệm giặt là (chắc chắn rửa nhiều thứ hơn chỉ quần áo) và một cửa hàng điện tử dừng lại ở năm 2009, Fantasy Room ngồi lù lù như một lời thú tội sáng đèn neon. Suốt ba thế kỷ, nơi này đã hoàn thiện nghệ thuật chế tạo giấc mơ - loại giấc mơ cho phép các Alpha giả vờ, trong vài giờ ngắn ngủi, rằng họ là trung tâm vũ trụ của một Omega.
Fantasy Room đã sống sót qua bao lần siết chặt luật pháp, biến động xã hội, vô số lần cải tổ. Nó tồn tại với một quy tắc không thay đổi: khiến Alpha tin vào "phép thuật" của Omega.
Tất nhiên, "phép thuật" đó cũng giả tạo như tất cả mọi thứ trong cuộc đời Yuuji. Bạn đời định mệnh, sợi dây liên kết thần bí giữa hai linh hồn bù trừ - chỉ là cổ tích để khiến hôn nhân sắp đặt trở nên dễ nuốt trôi. Đôi mắt phát sáng, mùi hương hoàn hảo, nhận ra nhau ngay lập tức: toàn những lời nói dối đẹp đẽ, không hơn.
Ngày xưa, Yuuji từng cười khẩy về mấy nơi như thế này với đám bạn hồi cấp hai, khi cơ thể còn là một bí ẩn chưa ngã ngũ và chuyện Alpha-Omega chỉ là vấn đề người lớn xa vời. Cả lũ từng cười sằng sặc trước mấy hình minh họa thô thiển, chẳng hiểu nổi các tư thế phi lý. Lúc đó, tất cả chỉ là trò vui.
Nhưng ở tuổi hai mươi hai, chẳng còn gì trong tình cảnh của cậu là hài hước nữa.
Fantasy Room có thể tự hào về truyền thống lâu đời, nhưng thực chất vẫn chỉ là một vũng lầy. Giấc mơ chết dần ở đây, giữa rượu rẻ tiền cùng những Alpha tuyệt vọng coi Omega như chiến lợi phẩm. Một năm trước, Yuuji chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân vào nơi như thế, chứ đừng nói là làm việc ở đây.
Nhưng đời, như mọi khi, có cách sắp đặt riêng.
Yuuji chụm hai bàn tay thổi hơi ấm vào các khớp tay nứt nẻ khi tiến đến biển hiệu neon chói lóa của tòa nhà. Ba tầng cửa sổ sáng đèn phô ra những bóng dáng chuyển động không ngừng - hình người vô diện hứa hẹn mọi Alpha sẽ được thỏa mãn khao khát lớn nhất. Cậu không khỏi tò mò ai là người xui xẻo phải đứng trưng ở cửa sổ đêm nay, bởi bản thân từng biết gió lùa ở đó có thể khiến người ta chết cóng trong sáu tiếng liền.
Sáu vệ sĩ Beta lực lưỡng đứng hai bên cửa chính, sự trung lập của họ cũng chỉ là món hàng mua được như mọi thứ khác ở đây. Yuuji lặng lẽ lách qua mà chẳng ai buồn để ý, rẽ vào con hẻm nhỏ ngăn cách club với người hàng xóm tồi tàn bên cạnh. Mùi rác lâu ngày xộc lên khiến cậu phải che tay lên mũi, len lỏi tiến về cửa sau.
Một dáng người quen thuộc đợi sẵn trong ánh đèn vàng vọt hắt ra từ ô cửa mở, tàn thuốc đỏ lập lòe vẽ nên đường sáng trong bóng tối.
"Ồ, ồ, ồ," một giọng ngọt ngào mỉa mai vang lên, "nhìn xem ai đó chịu đến đúng giờ lần đầu tiên trong cái đời thảm hại của mình này."
Dù bị châm chọc, Yuuji vẫn nở nụ cười thật sự. "Nobara-chan! Không ngờ tối nay cậu cũng trực!"
Cô bạn bước ra khỏi bóng tối, mái tóc màu đồng bắt sáng dưới ngọn đèn lạnh. Chiếc áo khoác phồng lù lù đến tận đầu gối, nhưng Yuuji vẫn thấy thấp thoáng tất lưới lấp lánh bên dưới - sức hấp dẫn gợi cảm hoàn toàn bị xóa nhòa bởi đôi dép lông hồng ngố tàu.
"Amanai bỏ ca phút chót," Nobara nhún vai, phì phèo điếu thuốc. "Tớ nợ cô ấy sau vụ cứu tớ khỏi phải bóp cổ thằng Alpha khốn nạn hôm trước."
Yuuji gật đầu, nhớ lại sự việc. Thực lòng cậu từng nghĩ gã đó cũng nên nếm thử kiểu dằn mặt đặc trưng của Nobara, nhưng giữ được công việc vốn đã đủ khó, khỏi cần thêm tội hành hung.
"Hy vọng tối nay hắn biến đâu cho khuất mắt," Yuuji nói.
"Với vận xui của tớ, chắc hắn còn kéo theo đồng bọn." Nobara nhả khói lên trời. "Mà cậu đâu tin vào vận may, nhỉ, anh chàng duy lý?"
"Chỉ có trùng hợp, không có định mệnh," Yuuji xác nhận, chỉnh lại quai túi xách vải. "Nếu hắn xuất hiện, chỉ là xui thôi."
"Đúng, đúng. Thế giới quan của cậu mệt mỏi thật đấy," Nobara lườm, nhưng giọng lại đượm tình cảm. "Có gì vui chưa?"
"Cậu vừa lỡ cảnh tân binh nổi khùng. Cái anh chàng gì ấy - Shigemo? Làm loạn vì bắt trực cửa sổ lúc lạnh, Miguel cho nghỉ luôn."
"Đứng cửa sổ mùa này là nghi thức nhập môn ở đây mà."
"Tụi tớ bảo thế, hắn chả thèm nghe."
Yuuji cũng chẳng tiếc khi Shigemo bị loại. Dù từng hy vọng có thêm Omega nam chia sẻ bớt sự chú ý không mong muốn, nhưng thái độ tự cao của Shigemo khiến cậu không thể ưa nổi.
"Gã đó chỉ thích nghe tiếng mình thôi," Yuuji kết luận.
"Đáng tiếc chẳng ai khác muốn nghe," Nobara đáp, chìa điếu thuốc cho cậu.
"Thôi, tớ không hút. Khách còn than mùi thuốc dù bản thân toàn hôi nồng nặc."
"Này, hay là cậu tháo miếng dán kia đi thử xem? Biết đâu khách lại thích mùi thật của cậu thì sao?" Nobara nhướng mày.
Yuuji lập tức che cổ, bảo vệ miếng dán ngăn mùi dán lên tuyến hương. "Cậu biết tớ không bao giờ làm vậy."
"Chỉ gợi ý thôi mà." Nobara cười nham hiểm. "Đám não-khắt đó mà ngửi được một chút thôi, tiền boa của cậu gấp ba ngay."
Nobara vừa thò tay về phía cổ cậu như rắn chớp mồi, Yuuji giật nảy, vội hất mạnh ra. Cậu biết bạn chẳng bao giờ đi quá giới hạn, nhưng chỉ cần giả vờ thôi cũng đủ tim đập thình thịch.
"Thôi đi, Nobara-chan," cậu rên rỉ, đẩy nhẹ bạn ra.
"Nào nào, trẻ con," một giọng trầm vang lên từ cửa, "có cần tách hai đứa ra không?"
"Panda!" Mắt Yuuji sáng lên khi nhận ra Beta to lớn đang bước lại gần. "Anh cũng trực tối nay à? Nhưng anh đâu bao giờ làm thứ Năm mà."
Người đàn ông to lớn xuất hiện hoàn toàn trong ngõ, mái tóc đen trắng nổi bật với đôi tai nhung tròn làm vẻ ngoài dễ gần hơn dù dáng người cực kỳ dọa người. Những mảng bạch biến trên làn da nâu nổi bật dưới ánh đèn vàng xỉn.
"Sếp gọi anh đặc biệt," Panda giải thích, nhận lửa từ Nobara. "Có khách quan trọng - bao luôn cả chỗ."
"Khách quan trọng?" Mắt Nobara long lanh toan tính. Yuuji thúc nhẹ vai bạn, bị trả đũa bằng cú đấm vào bụng đau điếng.
"Mấy ông lớn ở khu trên ấy mà," Panda cười nhìn Yuuji ôm bụng. "Có thể là dân bất động sản. Miguel căng như dây đàn từ lúc xác nhận đơn đặt chỗ."
"Bất động sản á?" Nobara nghi ngờ.
"Có thể. Chỉ biết Miguel tăng gấp ba bảo vệ và bắt anh đứng quầy bar tối nay."
"Sao thuyết phục được Momo nhường ca? Chị ấy giữ quầy còn hơn rồng giữ vàng."
"Không phải tự nguyện. Miguel muốn đội mạnh nhất xuất hiện tối nay, mắt ở mọi góc." Gương mặt Panda tối lại. "Anh đoán sếp chẳng tin mấy khách này, nhưng tiền thì không từ chối nổi."
"Thế sao vẫn nhận booking?" Yuuji hỏi, đứng thẳng dậy.
"Miguel chỉ nói tiền là ngôn ngữ quốc tế thôi," Panda nhăn mặt. "Nhưng đừng vì thế mà chủ quan. Dù trả bao nhiêu cũng phải giữ đầu tỉnh táo đấy."
"Dạ, em biết mà," Yuuji đáp ngay.
"Nói cho mình thôi," Nobara lầm bầm, nhưng Yuuji biết cô bạn cũng để tâm thật.
Panda xem đồng hồ. "Gần tám rưỡi rồi. Vào chuẩn bị đi, sắp đến giờ diễn rồi."
"Giờ diễn." Chữ ấy khiến Yuuji rùng mình, dù phải thừa nhận nó quá đúng. Công việc của họ chỉ là diễn xuất - màn kịch cho những Alpha cô đơn lắm tiền.
"Gặp lại trên lầu nhé," Yuuji nói.
"Để phần gì ngon cho tôi nha," Nobara gọi với theo khi Panda xoa đầu cô bạn.
"Chỉ khi ngoan thôi. Gái hư thì khỏi có phần."
Nobara lè lưỡi, né bàn tay khổng lồ rồi dí tàn thuốc dưới dép bông.
"Em thì sao?" Yuuji hỏi đầy hy vọng.
"Anh để phần 'đặc sản' cho nhóc lúc nửa đêm nhé," Panda hứa, xoa rối mái tóc hồng của Yuuji khi Nobara kéo cậu vào trong.
"Cảm ơn anh Panda! Anh tuyệt nhất!" Yuuji vẫy tay khi cánh cửa kim loại đóng sập lại.
Nobara lôi cậu men theo hành lang hẹp như dắt thú cưng, hai bên tường chi chít chữ ký - tên các Omega đã đi qua con đường này suốt nhiều thập kỷ, cùng một vở diễn. Yuuji chưa từng để lại tên mình. Có gì đó ở sự vĩnh viễn ấy khiến cậu không yên, như thể ký vào sẽ biến chương này thành vết hằn không xóa nổi.
Lớp sơn hồng bong tróc, nền linoleum nứt nẻ tố cáo bao năm bị bỏ bê, hệ thống thông gió cũ kỹ thổi ra mùi nhiệt nhân tạo chủ yếu là mùi bụi. Cuối hành lang, cánh cửa kim loại khác rò rỉ âm thanh chuẩn bị: tiếng trò chuyện, nhạc từ loa mini, tiếng vải sột soạt, đồ trang điểm va chạm.
Phòng hóa trang như tường âm thanh đập vào khi Nobara đẩy cửa. Ba chục Omega đủ mọi trạng thái ăn mặc chen chúc trong không gian chật hẹp, phần lớn tụ quanh gương trang điểm làm nốt bước cuối. Tiếng chào hỏi vút lên khi hai người len về phía tủ đồ yên tĩnh hơn.
"Cầu trời là mấy nhà đầu tư máu mặt đi, biết đâu chủ mới đầu tư sửa sang cho đỡ nát," Nobara vừa nói vừa nhìn quanh vẻ rầu rĩ.
"Hoặc đập luôn cho rồi," Yuuji kéo khóa túi vải. "Chỗ này sơn lại cũng chẳng cứu nổi."
"Chuẩn quá còn gì," Nobara thở dài, cởi áo khoác.
Yuuji mở tủ số 9, mặt ngoài méo mó dán đầy sticker - trong đó có tác phẩm đầu tiên của Nobara: "Vạch mông là có tiền" bằng chữ neon hồng lấp lánh. Sự lố bịch ấy luôn khiến cậu bật cười, dù dạo này cảm giác ấy ngày càng nhạt nhòa.
Nobara lôi một miếng ren màu lavender từ túi cậu, xoay trên ngón tay đầy khoái chí. "Đồ này để làm gì thế, Yuuji-kun? Chỉ đủ làm chỉ nha khoa thôi ấy nhỉ?"
Yuuji đỏ mặt, giật lại cái quần lót. "Còn đùa nữa, tớ cấm cho mượn luôn."
"Cậu dám chắc à," Nobara bật cười.
Yuuji bắt đầu nghi lễ biến hình, Nobara thì ngồi vắt vẻo trên băng ghế kim loại, bật lửa tách tách quan sát mọi người chuẩn bị. Ai cũng biết cô nàng chỉ thích con gái, chỉ trừ Yuuji là ngoại lệ - có lẽ do cậu luôn tôn trọng các Omega nữ.
Vài phút sau, Yuuji đã ép mình vào bộ satin hồng hoa anh đào bó sát, ngồi xuống cạnh Nobara xỏ đôi boot cao gót trong suốt. Băng ghế lạnh tê buốt xuyên qua lớp vải mỏng, nhưng cậu cũng quen dần với mấy bất tiện kiểu này thì cánh cửa phòng hóa trang bất ngờ bị đạp tung bằng một tiếng động như sấm.
Cả phòng hét lên thất thanh, mọi ánh mắt dồn về phía Miguel - người đứng ở cửa trông như vừa nhìn thấy tử thần. Vẻ lúng túng thường ngày của Beta này đã chuyển thành hoảng loạn thực sự - trán lấm tấm mồ hôi, mắt láo liên như con thú bị dồn vào góc.
"Tất cả im lặng nghe đây!" Giọng Miguel vang lên sắc lạnh, quá to với căn phòng bé tí.
"Eo ơi," Nobara thì thào ghê tởm trước sự thảm hại của ông chủ.
"Tối nay có khách cực kỳ quan trọng," Miguel lau mồ hôi. "Tôi yêu cầu sự chuyên nghiệp tuyệt đối - tập trung và cư xử tốt nhất."
"Thế còn tiệc độc thân nữ thì sao?" Một cô gái gần cửa hỏi.
"Hủy rồi!" Miguel gắt.
Tiếng xì xào lan ra. Miguel nổi tiếng tham lam - chỉ có thảm họa mới khiến ông ta hủy khách sộp, nhất là nhóm dễ lan truyền tiếng tốt. Có chuyện nghiêm trọng rồi.
"Đủ rồi!" Miguel gằn giọng như quát chó, không phải nhân viên. "Không được tranh giành khách, không được tranh thủ xin thêm tiền boa. Các người sẽ nhận phí cố định, đã trả trước. Ai tôi bắt gặp vòi vĩnh thêm tiền sẽ mất việc trước sáng mai. Rõ chưa?"
Cả phòng rộ lên tiếng phản đối, Nobara và Yuuji cũng góp tiếng.
"Không công bằng chút nào, Miguel!" Nobara nhe răng nanh nhỏ đặc trưng Omega. "Tụi này cũng phải sống chứ!"
Miguel chỉ thẳng vào cô như chĩa súng. "Im đi, Kugisaki, không là bị đuổi trước khi ca bắt đầu!"
Nobara nghiến răng, gầm gừ như muốn cắn đứt ngón tay dọa dẫm kia.
Yuuji thì giữ mọi phản đối trong lòng, bầu không khí bực bội như sức nặng vật lý đè lên vai. Bao nhiêu hy vọng kiếm tiền dễ và châm chọc bọn Alpha tội nghiệp đều tan biến, chỉ còn lại thực tế phũ phàng của công việc thật sự.
"Còn một điều nữa," Miguel nói, "không được đổi ca. Ai cũng phải có mặt ngoài sàn. Nghỉ tối đa năm phút, nhớ là tôi sẽ giám sát."
Dứt lời, ông ta biến mất, bỏ lại làn sóng im lặng và sự bực tức râm ran.
Yuuji tựa đầu vào tủ, thất vọng nặng nề khi nhớ đến mấy cuộc gọi đòi nợ đã lẩn tránh suốt tuần.
"Tên đó bị gì chui vào người vậy?" Nobara nghiến răng. "Không cho boa? Nghĩ mình là ai? Đám khách nào đến nhà Omega mà lại mặc cả từng xu như ở chợ trời vậy chứ!"
Yuuji nhăn mặt, vớ lấy hộp trang điểm, để mặc Nobara lầm bầm trong nền. Cậu tìm chỗ trống trước gương, bắt đầu chu trình tối giản: kẻ mắt đen cho đôi mắt màu mật ong thêm nổi, phủ nhẹ nhũ vàng lên mi mắt. Nobara từng bảo cậu đừng makeup đậm, nhìn sẽ già đi - một sự thật về sở thích bệnh hoạn của khách Alpha mà Yuuji chẳng muốn nghĩ sâu.
"Không cho boa à, để xem," Nobara lục túi cậu lấy hộp miếng dán khử mùi, lắc lắc đầy ẩn ý. "Cho mình xin miếng nhé?"
"Được, nhưng để làm gì?"
Nobara không trả lời, bóc miếng dán dán ngay lên tuyến hương. Lập tức, mùi hoa hồng dập đặc trưng biến mất hoàn toàn.
"Boa không cho à? Để xem ai cười cuối!" Nobara cười ranh mãnh.
"Tớ không hiểu," Yuuji tô son bóng.
Nobara chỉnh lại cái váy, thực ra chỉ đáng gọi là mảnh vải - vạt xếp ly xanh hải quân che vừa đủ mông, áo khoác quân đội cùng bộ căng phồng tưởng sắp đứt cúc vàng.
"Ôi Yuuji-kun ngây thơ," cô trêu, giọng khiến cậu muốn nhe nanh lại, "cậu là Omega duy nhất ở Tokyo dùng miếng dán vì mục đích cao cả, còn tụi này thì sáng tạo hơn nhiều."
Yuuji hiểu ra, mặt tái mét. "Cậu định thả mùi bom pheromone."
"Chính xác! Thả mùi một phát, Alpha phát điên lên, bao nhiêu tiền cũng ném ra như vũ công thoát y!"
"Không được đâu, Nobara-chan. Đừng liều thế."
"Cứ xem đi. Miguel đã cắt quyền lột tiền Alpha, thì tớ cũng có quyền gây rối."
"Đó không phải là quyền đâu - " Yuuji chưa kịp nói hết đã bị cô bịt miệng.
"Thôi, khỏi giảng đạo lý," cô nói nhỏ. "Đợi khách gom đủ một chỗ, tớ bóc dán là xong! Alpha phát cuồng, tiền bay như mưa!"
Cô lau son bóng khỏi tay, Yuuji biết đã không thể ngăn Nobara khi cô đã quyết "tạo nghiệp". Cô đúng là chuyện này không phạm pháp, nhưng Alpha lên cơn rut - dù giả - cũng rất nguy hiểm: hung hăng, mất kiểm soát, chỉ muốn chiếm lấy Omega gần nhất.
"Đi thôi, Yuuji-kun," Nobara cười ngọt, vuốt lại miếng dán và xoa tóc cậu. Ánh mắt sáng loạn khiến Yuuji thót tim. "Đến giờ diễn rồi!"
Cô lao ra ngoài, để lại Yuuji một mình với hình ảnh phản chiếu - đôi mắt lấp lánh nhũ, satin hồng bó lấy thân thể từng gắn với một cuộc đời khác. Cậu tự hỏi từ khi nào hình ảnh này không còn là mình nữa, từ khi nào mọi thứ đều mất cảm giác thuộc về.
Và cậu biết, như mọi lần, câu trả lời vẫn vậy: từ rất lâu rồi.
---

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app