scan code to read on app

Tên Bạn Có Mặt Ở Mọi Tần Số
Author: Jennifer
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
198.7K
View
3.4K
Words
Add to library
Overview
Chapter List
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1: Bài hát đã làm thay đổi tất cả
Chương 1: Bản Nhạc Thay Đổi Mọi Thứ
Hiện tại – Sáu năm tám tháng sau “Corruption”
Chuyện này lẽ ra không được xảy ra.
Chuuya dán mắt vào màn hình chat của buổi livestream đang bùng nổ với loạt emoji lửa và những gương mặt ngỡ ngàng. Gương mặt của người phỏng vấn như đông cứng lại, lơ lửng giữa vẻ chuyên nghiệp và nỗi hoảng loạn không giấu nổi.
Chỉ là một buổi phỏng vấn quảng bá đơn giản thôi - kiểu mà cậu từng làm cả trăm lần rồi. Câu hỏi nhẹ nhàng, trả lời an toàn, quảng bá album mới. Dễ như ăn kẹo.
Vậy mà họ lại phải hỏi về hắn.
“Nhân dịp kỷ niệm bảy năm ‘Double Black’ và màn kết hợp với Osamu Dazai - ”
Câu trả lời đã luyện sẵn lẽ ra phải tuôn ra ngay: “Tôi không thể bình luận về các tranh chấp pháp lý đang diễn ra.” Cậu đã lặp lại đúng từng ấy từ đến mức chúng trở thành câu thần chú.
Nhưng thay vào đó, nụ cười đểu cáng của Dazai hồi tháng trước lại hiện lên trong đầu. Cái tên khốn đó vẫn biết cách chọc tức cậu từng chút một, dù đã cố gắng kiềm chế.
Sự thật bật ra trước khi Chuuya kịp ngăn lại: “Corruption bị thần thánh hóa quá mức, và tôi thà không bao giờ phải nghe giọng của Dazai thêm lần nào nữa trong đời.”
Chết tiệt.
Âm báo từ điện thoại đã bắt đầu reo liên tục. #ChuuyaVsDazai chắc chắn đang leo top trending chỉ trong vài phút.
Giờ thì không còn đường lui nữa rồi.
Hồi tưởng – Một năm năm tháng trước “Corruption”
Dazai ngồi thườn thượt ở ghế cuối, tự hỏi vì sao mình lại nhận lời cho cái nhiệm vụ này. Nhà hàng tràn ngập năng lượng tuổi teen khiến hắn phát bực, dù chính hắn cũng mới mười lăm.
Đám trẻ này thật thảm hại.
The Sheep nhảy nhót trên sân khấu tạm như thể họ đang đứng ở Madison Square Garden chứ không phải chơi nhạc nền cho bữa tối. “Bản hit” của họ còn chẳng lọt nổi bảng xếp hạng địa phương, vậy mà ai nấy cứ làm như mình là thần tượng nhạc rock.
Đúng là nghiệp dư.
Hắn đã đọc hồ sơ của họ. Ca sĩ chính Shirase trông được mắt nhưng giọng hát chẳng có gì đặc biệt. Cô gái tóc hồng đánh guitar run bần bật như sắp khóc đến nơi. Cậu tóc đỏ chơi keyboard - Chuuya gì đó - trông như đang gắng chống lại cơn buồn ngủ.
Port Mafia Records có tiêu chuẩn riêng, dù đôi lúc cũng nhận vài ca khó đỡ. Nhưng nhóm này thậm chí còn không đủ để gọi là “tội lỗi ngọt ngào”.
Dazai đang định bỏ về thì có ai đó trong đám đông hét lên, “Chơi ‘Golden Demon’ đi!”
Không khí trong phòng như lạnh đi mười độ.
“Bọn tôi không nhận yêu cầu,” Shirase gắt, nụ cười giả lộ rõ. “Đặc biệt là mấy bài của bọn bán mình cho Port Mafia Records.”
Ồ, có chuyện rồi đây.
Nhưng rồi cậu tóc đỏ - Chuuya - đứng phắt dậy, cầm lấy micro. “Thôi nào, Shirase. Hay thì hay, quan trọng gì ai sáng tác.”
Không khí căng như dây đàn. Dazai vô thức ngả người lên trước, hứng thú bất ngờ.
Chuuya thắng trong màn đấu mắt, Shirase tức tối bỏ sang một bên. Các thành viên khác chỉ muốn độn thổ.
Xem ra sẽ vui đây.
Và rồi Chuuya bắt đầu chơi.
Những nốt đầu tiên của “Golden Demon” tuôn ra từ ngón tay cậu ấy, mềm mại như lụa. Nhưng đây không phải phiên bản mạnh mẽ, bùng nổ của Kouyou - mà là một cảm xúc hoàn toàn khác. Dịu dàng, man mác buồn, như nỗi đau được cất thành tiếng.
Chuuya vừa cất giọng hát, tách cà phê của Dazai như khựng lại giữa không trung.
Cái quái gì -
Chất giọng ấy như vàng ròng tan chảy. Từng nốt nhạc, từng lời hát đều đong đầy cảm xúc. Nhà hàng bỗng lặng như tờ, nhân viên cũng dừng lại lắng nghe. Đây không phải một tên nhóc đang giả vờ làm nghệ sĩ - mà là tài năng thật sự, không thể chối cãi.
Dazai nổi da gà khi Chuuya dồn hết tâm can vào bài hát, biến nó thành một điều gì đó thậm chí còn chân thật hơn cả bản gốc.
Chuuya Nakahara, Dazai thầm ghi nhớ cái tên ấy. Rốt cuộc cậu đã trốn ở đâu suốt thời gian qua?
Hắn lặng lẽ rời đi trước khi bài hát kết thúc, đầu đã tràn ngập ý tưởng. Lần đầu tiên kể từ khi gia nhập PMR, hắn thật sự hào hứng với một dự án.
Ba tháng sau – Tập luyện tại PMR
“Tôi sẽ giết hắn mất thôi.”
Chuuya gườm gương trong phòng tập, chỉnh lại cà vạt lần thứ ba. Mấy bộ vest là ý của Kouyou - chị bảo mặc áo khoác da không đủ “chuyên nghiệp” với PMR.
Nhưng cậu vẫn giữ lại một chút nổi loạn: chiếc vòng da trên cổ. Dazai từng gọi đó là “vòng cổ chó”, càng làm Chuuya quyết tâm đeo nó hơn.
Nhắc đến cái tên quấn băng đó…
“Vẫn lệch tông ở nốt cao,” giọng nói quen thuộc và khó chịu vang lên phía sau.
Chuuya giật mắt. “Tôi còn chưa hát, đồ tâm thần.”
Dazai xuất hiện trong gương bên cạnh cậu, nụ cười giả tạo và ánh mắt vô hồn. “Tôi nói giọng nói của cậu cơ. Hôm nay nghe chói tai ghê.”
Bình tĩnh, Chuuya tự nhủ. Kouyou từng dặn: mất bình tĩnh là thiếu chuyên nghiệp.
Nhưng trời ơi, cậu thật sự muốn bóp cổ cái gã tự mãn này. Điều tệ nhất là Dazai lại giỏi một cách phiền phức. Nhận xét nào cũng đúng, góp ý nào cũng có lý, hòa âm thì hoàn hảo - dù lạnh lùng, vô cảm.
“Thích làm gì thì làm,” Chuuya lầm bầm, định bước ra cửa. “Không có dự án nào của cậu để phá nữa à?”
“Thật ra,” Dazai kè kè bước theo với cái kiểu nhún nhảy đáng ghét, “tôi đến để phá dự án của cậu đây. May cho cậu quá nhỉ!”
Hôm nay đúng là ngày dài lê thê.
Cuối ngày – Văn phòng Kouyou
“Hai đứa đúng là ngốc,” Kouyou dằn mạnh tách trà xuống bàn, giọng thẳng thừng.
Chuuya suýt sặc trà. “Xin lỗi chị?”
“Cái kiểu đấu đá, vờ vịt này.” Chị nhìn cả hai bằng ánh mắt đủ làm chảy thép. “Có biết hai đứa đang lãng phí bao nhiêu tài năng không?”
Dazai, lần hiếm hoi, có vẻ thật sự ngạc nhiên. “Em chưa hiểu ý chị.”
“Dĩ nhiên là không.” Kouyou thở dài như thể đang phải giảng bài cho trẻ con. “Dazai, kỹ thuật của em không ai sánh bằng, nhưng nhạc của em thiếu cảm xúc. Còn Chuuya, em có đủ cảm xúc để thắp sáng cả thành phố, nhưng nền tảng kỹ thuật còn yếu.”
Chị dựa lưng vào ghế, quan sát hai người như một kỳ thủ đang lên nước cờ.
“Hai đứa mà kết hợp, sẽ tạo ra điều phi thường. Còn tách riêng… chỉ tạm ổn thôi.”
Từ “tạm ổn” lơ lửng giữa không khí như một lời thách thức.
Chuuya liếc sang Dazai, thấy trên mặt hắn hiện lên biểu cảm mà cậu chưa bao giờ thấy - gần như là mong manh.
“Vậy chị muốn bọn em làm gì?” Dazai hỏi khe khẽ.
Kouyou mỉm cười, và Chuuya chợt hiểu vì sao chị là huyền thoại trong giới.
“Chị muốn hai đứa thôi làm trẻ con, bắt đầu làm nghệ sĩ thực thụ.”
Hai tháng sau – Lời đề nghị
“Cậu muốn tôi làm gì cơ?”
Chuuya nhìn Dazai qua chiếc máy chơi game trong tiệm điện tử, đồng xu quên cả cầm trong tay. Ánh đèn nhấp nháy hắt lên gương mặt Dazai những vệt sáng kỳ lạ.
“Đi tour với tôi,” Dazai nhắc lại, như thể đó là điều tự nhiên nhất thế giới. “Tour châu Á của Kouyou. Chị ấy mời, và tôi… tôi nghĩ cậu nên đi cùng.”
Chuyện này thật bất ngờ. Dạo gần đây hai người cũng bớt gây gổ, hợp tác nhiều hơn. Nhưng lời mời này giống như vượt qua một ranh giới mà họ còn chưa từng nghĩ tới.
“Tại sao?” Chuuya dè chừng hỏi.
Dazai bỗng hạ mặt nạ xuống, để lộ chút gì đó rất chân thành. “Vì tôi nghĩ chúng ta có thể tạo ra âm nhạc thực sự. Âm nhạc đúng nghĩa.”
Câu nói ấy treo lơ lửng giữa hai người, mong manh mà quý giá.
Chuuya gật đầu trước khi kịp suy nghĩ kỹ. “Được. Đi thôi.”
Nụ cười của Dazai - lần đầu tiên Chuuya thấy hắn cười thật lòng - đáng giá mọi rắc rối chắc chắn sẽ đến sau này.
Có thể chuyện gì xấu sẽ xảy ra đây?

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app