
Thói quen nguy hiểm
Author: Barbara Cox
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
35 ratings . 35 reviews
248.1K
View
6.2K
Words
Add to library
Overview
Catalog
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1: Bố bạn có biết không?
Chương 1: Bố Em Có Biết Không?
" - và đừng gây chuyện đánh nhau gì đấy nhé? Con đâu còn nhỏ nữa, mấy trường đại học bây giờ họ để ý mấy vụ như vậy lắm đấy."
Trời ơi, thật luôn? Tôi nhăn mặt, chỉ mong bố đừng nói to như thế. Điều cuối cùng tôi cần là bị gắn mác "thằng tân sinh viên mất nết" trước khi còn kịp dỡ đồ. Đã có hai sinh viên lạ mặt ngoài hành lang nhìn tôi như sinh vật lạ vì màn rao giảng của bố qua loa ngoài.
"Con biết rồi mà, bố," tôi lẩm bẩm, vừa dùng hông đẩy cửa cầu thang vừa giữ thùng đồ trên tay.
Nói cho rõ - tôi chưa bao giờ là người gây chuyện trước. Tôi chỉ kết thúc những vụ đánh nhau khi bị bắt nạt thôi. Khác biệt chứ, nhưng hình như bố chẳng bao giờ hiểu điều ấy.
Tiếng bước chân tôi vang vọng trong cầu thang vắng khi bố lại tiếp tục bài ca muôn thuở. "Nhớ học hành cho nghiêm túc! Đừng có học nhồi nhét, chẳng hiệu quả đâu. Với lại làm bài tập ngay đi vì - "
"Con biết cách quản lý thời gian mà," tôi cắt ngang trước khi ông kịp hóa thân thành phụ huynh trực thăng toàn năng.
Sự im lặng kéo dài sau đó như hét vào mặt tôi rằng "Ờ, con biết lắm," nhưng may là bố không nói ra. Nhỏ nhặt thôi cũng đỡ.
Tôi hiểu mà. Bố không thể đưa tôi đi nhập học vì bận họp hành, mà thật ra, như thế lại càng tốt. Nếu bố có mặt ở đây, kiểu gì chẳng làm một màn chia tay ầm ĩ, rồi tôi thành thằng con trai khiến bố khóc lóc giữa sảnh ký túc xá. Thôi, xin kiếu.
"Khi tới phòng nhớ dỡ đồ ra trước khi - "
"Bố ơi, con lo được cho mình mà," tôi lại ngắt lời, vừa loay hoay mở cửa tầng với hai tay đầy đồ.
Có tiếng sột soạt qua điện thoại, rồi giọng bố nhỏ lại, nghèn nghẹn: "Bố biết mà, Chuuya."
Chết tiệt. Giờ thì tôi lại thấy tội lỗi.
"Bố đừng lo quá nữa," tôi thở dài, vừa đi vừa dò số phòng. "Con ổn mà. Kouyou với Kyouka cũng đâu có vấn đề gì, mà bố đâu có chăm kỹ như với con."
"Kyouka học ở Tsubaka nên cuối tuần vẫn về nhà, còn Kouyou thì chẳng cho bố bám theo."
Chuẩn luôn. Chị tôi như một đội quân một người, ai mà dám kiểm soát đời chị ấy thì chỉ có ăn hành. Lớn lên ở quê, nửa số chuyện xóm tôi đều bắt đầu bằng "con nhỏ tóc đỏ ấy - " rồi kết bằng cảnh ai đó ăn đòn hoặc nhà cửa tan hoang.
Nên làm em trai tóc đỏ cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng nói thật thì tôi cũng có tiếng tăm riêng, với những câu chuyện mở đầu bằng "thằng nhóc tóc đỏ - "
"Con phải đi đây, bố. Con gọi lại sau nhé?"
"...Nhớ gọi cho bố nếu cần gì nhé? Dù chỉ là nhớ bố thôi cũng được."
Trời ơi, trúng ngay chỗ yếu. "Con biết rồi. Con yêu bố."
Tôi cúp máy trước khi ông lại tìm thêm lý do để níu kéo, rồi hít một hơi thật sâu trước cửa phòng A5158. Đã đến lúc gặp bạn cùng phòng, mong là không làm trò lố nào.
Tôi mở cửa ra và -
Cái gì thế này.
Nhìn như cầu vồng vừa nổ tung trên một nửa căn phòng vậy. Thật đấy. Màu sắc đủ loại tràn khắp chăn ga, túi xách, mấy món lặt vặt, như thể có con kỳ lân vừa phá tung tiệm sơn. Nhạc rạp xiếc thì đang vang lên ở đâu đó, tất nhiên rồi.
Tôi đang ở chung với Joker à?
Bạn cùng phòng tôi đứng nhón chân bên cửa sổ, đang dán một tấm poster ban nhạc Nga gì đó. Tóc tết trắng dài, cao lêu nghêu, vừa làm vừa lầm bầm gì đó nghe như ba thứ tiếng trộn vào nhau.
"Ờ… chào? Tôi nghĩ tôi là bạn cùng phòng của cậu."
Cậu ấy hét lên - đúng nghĩa hét - rồi quay lại với đôi mắt xám xanh mở to. Có vết sẹo mờ kéo dọc qua mắt trái, nhìn cũng ngầu phết nếu không tính… tất cả những gì còn lại về cậu ta.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây, như thể chuẩn bị đánh nhau luôn chứ không phải làm quen.
Rồi mặt cậu ấy bỗng nở nụ cười toe toét, nhún nhảy như trẻ con. "Chào! Mình là Nikolai Gogol!"
Ờ, thôi thì kệ. Tôi thở phào không biết từ lúc nào, rồi đi về phía chiếc giường còn trống. "Tôi là Nakahara Chuuya. Cứ gọi Chuuya là được."
"Cậu cần giúp mang đồ không? Còn thùng nào nữa không?"
Tôi cố không cảm thấy quê với đúng một thùng đồ và cái ba lô. "Không, chỉ có thế thôi."
Nikolai nói liên hồi trong lúc tôi dỡ đồ, cũng tiện vì tôi còn bận ghi nhớ xem mọi thứ ở đâu. Hóa ra cậu ấy đã ở Yokohama mấy tuần rồi - ưu đãi sinh viên quốc tế - và đề nghị dẫn tôi đi dạo quanh trường.
Tự ái thì muốn từ chối, nhưng bụng đói meo với việc chưa có bạn bè ở đây khiến tôi nghĩ lại.
"Tối nay mình đi ăn với bạn, cậu đi cùng nhé!"
Sau màn tắm nhanh (nhà tắm chung bẩn kinh dị, phải mua dép tắm gấp), tôi mặc quần jean tối màu với chiếc áo khoác bomber đỏ yêu thích. Bố từng bảo để mấy món "dị hợm" ở nhà, nhưng áo này là bất khả xâm phạm.
Khi quay lại, Nikolai đã thay một bộ còn lòe loẹt hơn, nhìn như nghệ sĩ xiếc Nga thật sự. Áo cầu vồng, quần bóng chày mỗi ống một kiểu - sọc, trắng tinh - đúng kiểu thời trang tôi chưa từng chuẩn bị tâm lý.
"Sẵn sàng chưa?" Cậu ấy nhún nhảy ra cửa trước khi tôi kịp tiêu hóa hết cảnh tượng đó.
Chuyến tàu đến nhà hàng đông nghẹt, chúng tôi bị ép sát nhau gần cửa. Lần đầu tiên, việc tôi lùn lại thành lợi thế, còn Nikolai thì trông rõ khó chịu vì cao quá nổi bật. Tôi đã cười thầm vì điều đó.
Nhà hàng tên 'HARU's SEAFOOD AND SUSHI' - nhỏ xinh, dễ chịu. Nikolai kéo tôi băng qua dòng người như thể là chủ quán, lôi tuột về bàn cuối nơi đã có ba người đợi sẵn.
Hai nam một nữ. Cô gái tóc hồng đang nói chuyện rất sôi nổi với một cậu tóc bạc, trông như sắp cãi nhau đến nơi. Nhưng người con trai còn lại…
Chết rồi.
Cậu ấy ngẩng lên khi chúng tôi đến, và đôi mắt nâu vàng ấy khiến tôi như bị ai đấm vào ngực. Tôi từng gặp người đẹp trai rồi, nhưng chưa ai khiến tôi muốn vấp ngã chỉ vì ánh mắt như vậy.
Tỉnh lại đi, tôi tự nhủ, cố dằn cơn đỏ mặt đang dâng lên tận cổ.
"Chào mọi người!" Nikolai cất tiếng, cứu tôi khỏi cơn hoảng loạn nội tâm.
Cô gái tóc hồng quay lại, cười tươi và đôi mắt tím lấp lánh tinh nghịch. "Không phải là chú hề quốc dân của chúng ta sao."
Tôi chui vào ghế giữa Nikolai và tường, cố không hoảng vì bị kẹp giữa.
"Cậu là Chuuya đúng không? Mình là Yuan." Cô chỉ vào cậu tóc bạc đang dán mắt vào điện thoại. "Đây là Shirase." Rồi chỉ sang anh chàng đẹp trai vẫn nhìn tôi chăm chăm. "Còn đây - "
"Mình là Shuuji," cậu ấy tự giới thiệu với nụ cười đáng bị cấm.
Shuuji. Đến tên cũng hoàn hảo nữa. Khỉ thật.
"Chào," tôi đáp, tự hào vì giọng vẫn ổn. "Mình là Chuuya."
"Chuuya," cậu ấy nhắc lại chậm rãi, như đang nếm thử cái tên. "Tên đẹp đấy. Mình thích."
Sao cậu ta cứ nhìn mình như vậy? Mặt tôi nóng bừng, phải quay đi để khỏi nhìn vào đôi môi kia. "Cảm ơn. Tên cậu cũng hay."
Đỉnh thật, Chuuya ơi.
Mọi người nói chuyện rôm rả, còn tôi thì cố hiểu vì sao cậu này khiến tôi rối loạn đến thế. Shuuji cứ nhìn tôi mãi, ánh mắt lướt qua mặt rồi vai tôi với nụ cười đểu khiến bụng tôi đảo lộn.
Lúc Yuan bảo đã gọi đồ ăn trước, Shuuji chen vào: "Còn cua thì mọi người ăn hộ nhé. Ở nhà mình toàn ăn món đó, ngán lắm rồi."
Con nhà giàu, tôi ghi chú ngay trong đầu.
"Sao cậu quen Nikolai vậy?" Shuuji hỏi, lại nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói.
"Bọn mình ở cùng phòng," tôi vừa nói vừa nghịch khoá áo dưới bàn.
Mắt cậu ấy sáng lên. "Vậy chắc mình sẽ gặp cậu suốt nhỉ?" Cái cách cậu ta nói, cộng với nụ cười nham nhở kia, khiến não tôi như ngừng hoạt động.
Thôi, không thể mãi lúng túng được. Tôi ngồi thẳng lưng, dồn hết tự tin còn sót lại.
"Cũng còn tuỳ cậu may mắn thôi," tôi đáp lại, không né ánh mắt của cậu ấy.
Đôi mắt vàng ấy loé lên điều gì làm tim tôi đập thình thịch, tôi thầm mừng vì phản đòn thành công.
"Đừng tán tỉnh trước mặt đồ ăn của em chứ, mấy anh," Yuan nói, nhưng vẫn cười tít mắt.
Phục vụ bưng đồ ra đúng lúc Shirase sắp chọc Yuan vì chưa có phần. Biểu cảm đắc thắng của cô ấy khi Shirase câm nín thật sự đáng giá.
Vừa ăn, tôi vừa phát hiện Yuan và tôi đều "làm phụ huynh thất vọng" khi chọn học kỹ thuật thay vì y, Shirase thì có lịch sử bí ẩn vì chẳng thèm đua top, còn Shuuji thì chuẩn bị nối nghiệp bố.
"Ba mẹ mình lúc nào cũng tự hào về mình hết á," Nikolai góp vui, tôi nghe mà ráng nuốt cục tủi thân.
Trong khi đó, tôi âm thầm hoảng vì hội này giàu quá trời. Áo khoác da của Shuuji chắc mua được hết tủ đồ tôi, còn bộ nails của Yuan cũng xịn khỏi bàn.
Tuyệt rồi. Tôi là đứa học bổng nhà nghèo chơi cùng hội rich kid. Nghĩ vậy mà nghẹn họng.
Lúc tính tiền, Shuuji rút ra cái thẻ platinum xịn đến mức tôi chỉ thấy trên phim.
Trên đường về (dĩ nhiên là có xe hơi), tôi bị kéo sát vào người Shuuji khi cậu ấy khoác vai tôi.
"Yên tâm, mình giữ ấm cho cậu," cậu ấy thì thầm, và tôi cũng chẳng có ý kiến gì khi được gần cậu ấy thế này.
Rồi tôi nhìn thấy cái xe và suýt nghẹn. Đen bóng, sang chảnh, chắc mua được mấy năm học phí của tôi. Xe nổ máy từ xa nghe thôi cũng đủ biết tiền nào của nấy.
Mấy người này thật sự ngoài tầm với của tôi.
Tôi ngần ngại trước khi lên xe, tự dưng thấy rõ sự khác biệt giữa áo khoác cũ và đôi giày rẻ tiền với nội thất da bóng loáng này. Lỡ tôi làm xước xe thì sao?
Sau màn tranh ghế ngắn (Yuan thì thầm gì đó về "làm bà mối tốt"), tôi ngồi ghế phụ, xung quanh toàn mùi sang chảnh mà tôi chỉ dám mơ.
Chuyến xe về khiến tôi muốn khóc. Shuuji lái như đi đua, lạng lách hát hò suốt. Tôi ngồi dính sát cửa, bám chặt tay nắm, tưởng tượng đời mình trôi qua trước mắt.
Giữa chừng, điện thoại Shuuji reo. Trên màn hình hiện: DAZAI OSAMU (bố).
"Oa, chết rồi nha~" mấy người phía sau đồng thanh.
Yuan thò đầu lên, cười gian: "Ba cậu có biết cậu có cái xe này không đấy?"
Cậu ấy ĂN CẮP xe à? Trong đầu tôi hiện lên cảnh phải gọi về cho bố ngay ngày đầu nhập học, giải thích vì sao mình bị bắt vì tội “mượn” xe sang.
"Biết chứ," Shuuji đảo mắt. "Ông ấy đi công tác nước ngoài, bảo thích làm gì thì làm. Chắc gọi kiểm tra thôi."
Điện thoại lại reo ngay khi cậu ấy tắt máy. Ai cũng biết đó là tín hiệu "Toang rồi con ơi", nhưng rốt cuộc chúng tôi vẫn về trường an toàn.
Lúc xe dừng (đậu chéo ngoe ngoét), tôi bị kẹt ở ghế phụ. Tay nắm cửa không mở được, tôi hoảng nhẹ vì không biết sao để ra ngoài, nhìn chắc ngố lắm.
Bất ngờ, Shuuji quay lại ngồi ghế lái, đóng cửa đánh rầm làm không khí trong xe như đặc lại.
Rồi bàn tay cậu ấy đặt lên đùi tôi. Cao. Rất cao.
Ôi trời, toang rồi. Não tôi ngừng hoạt động giữa ranh giới hốt hoảng và phấn khích, vì thật ra nếu được Shuuji chạm vào trong hoàn cảnh khác thì tôi cũng chẳng phản đối, nhưng lúc này thì tôi vẫn đang kẹt trong xe và -
"Cho mình số điện thoại đi," cậu ấy nói, cười kiểu khiến tôi thấy mình như con mồi.
À, cái này thì tôi làm được. "Được thôi. Cậu có bút không?"
Thay vì giấy bút, cậu ấy dúi điện thoại vào tay tôi, đã mở sẵn phần danh bạ. Tôi nhập số cẩn thận, còn kiểm tra kỹ trước khi trả lại.
"Giờ giúp mình - "
"Mình sẽ gọi thử xem cậu có cho nhầm số không."
Cái cách cậu ấy nhấn mạnh chữ "nhầm" và nhìn tôi chằm chằm cho thấy cậu ấy chẳng tin tôi chút nào. Như thể tôi sẽ cố tình cho sai số ấy.
Sao tôi lại làm thế? Tự dưng tôi thấy có gì đó lạ lạ, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ thì điện thoại tôi đã reo, còn Shuuji lại tươi cười như chưa từng có chuyện gì.
"Tuyệt! Mình sẽ nhắn cho cậu nha, cưng."
Cậu ấy ấn vào nút gì đó bên ghế - tôi còn không biết nó tồn tại - và cửa tôi bật mở.
Tôi lảo đảo bước xuống vỉa hè, đầu óc quay cuồng. Có phải cậu ấy cố tình khoá tôi lại không? Mọi chuyện vừa rồi thật kỳ lạ, nhưng chắc tại tôi chưa quen mấy chuyện này? Hay mấy chàng trai đẹp đều xin số kiểu đó?
Đừng nghĩ nữa.
Mọi người chào tạm biệt rồi kéo nhau về căn hộ sang chảnh, để lại tôi với Nikolai cùng về ký túc. Cậu ấy vừa đi vừa dán mắt vào game tiếng Nga, còn tôi thì có quá nhiều thời gian nghĩ về đôi mắt vàng kia và cảm giác bị kẹt giữa da thật đắt tiền.
Năm nay chắc dài lắm đây.
More

By @Deborah V. Baker
9.2
297.3K

By @Stephanie Edwards
9.3
447.7K

By @Timothy A. Cook
9.4
244.3K

By @Rebecca T. Bailey
9.5
471K

By @Emily Rivera
8.9
107.5K

By @Andrew I. Evans
9
381.7K

By @Donna B. Reyes
9.1
387.8K

By @Joshua Gutierrez Jr.
9.2
297.3K

By @Michelle Kelly
9.3
447.7K

By @Kenneth G. Watson
9.4
244.3K
More

By @Dorothy Z. Mendoza
9.5
471K

By @Kevin Patel Jr.
9.5
471K

By @Carol Johnson
9
120.2K

By @Brian E. Rodriguez
9
120.2K
.webp&w=3840&q=75)
By @Amanda X. Thomas
9
120.2K

By @Melissa Robinson
9
120.4K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K

By @Timothy A. Cook
9
120.1K

By @Timothy A. Cook
9
120.2K
More

By @Misteria
9.9
186.6K

By @Misteria
9.5
148.5K

By @Misteria
9.5
148.9K

By @Misteria
9.7
192.4K

By @Misteria
8.8
412.7K

By @Misteria
9.6
429.1K

By @Misteria
9.8
270.9K

By @Misteria
9.6
201.1K

By @Misteria
9.6
428.9K

By @Misteria
9
120.1K
Comment
No comment

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app