scan code to read on app

Trái Tim Vô Hình
Author: Daniel
Status: Ongoing
Language: English
Genre: 16+
369.3K
View
8.1K
Words
Add to library
Overview
Chapter List
Synopsis
Chapter 1 - Chương 1: Gánh nặng của những ước mơ đơn phương
Chương 1: Sức Nặng Của Những Giấc Mơ Không Được Đáp Lại
Hai Năm Trước
"Isabella, con yêu! Mấy đứa con trai đang ở ngoài vườn đấy - sao con không ra xem thử?" Giọng của bà Castellano vang lên, cắt đứt luồng suy nghĩ mơ màng của tôi như một nhát dao. Bà đứng cạnh mẹ tôi ở khung cửa, nụ cười đầy kỳ vọng khiến dạ dày tôi thắt lại.
Ra xem bọn họ? Nghĩa là tôi sẽ phải đối diện với cậu ấy - người mà suốt bao tháng qua tôi đã nỗ lực hết sức để tránh mặt.
"Ôi, con cảm ơn! Ở đây với Sophie là được rồi ạ," tôi đáp, rúc sâu hơn vào tấm thảm phòng khách cạnh cô bé nhỏ. Dùng một đứa trẻ ba tuổi làm tấm khiên đúng là không mấy tự hào gì, nhưng lúc khẩn cấp thì đành vậy thôi. Tôi lơ đễnh di chuyển mấy con búp bê của Sophie, nhưng ánh nhìn tinh ranh của bé cho thấy nó chẳng bị tôi qua mặt chút nào.
Dù muốn tránh, đầu óc tôi vẫn lởn vởn hướng về phía cửa sau, nơi tôi biết anh trai Lucas của mình đang ném bóng với người bạn thân nhất - Dante Castellano. Chỉ cần nghĩ đến cái tên ấy thôi là cảm giác ấm áp quen thuộc lại lan khắp ngực tôi, như một phản xạ có điều kiện mà tôi chẳng bao giờ dứt ra được.
Từ nhỏ họ đã dính lấy nhau không rời - hai người đối lập hoàn toàn nhưng lại hợp nhau đến lạ. Lucas như ánh mặt trời - ồn ào, cuốn hút, rạng rỡ ở bất cứ đâu. Tiếng cười lanh lảnh và nụ cười lệch đầy duyên của anh ấy có thể khiến ai cũng phải xiêu lòng.
Còn Dante lại như chiếc bóng của Lucas, với sự trầm lặng đầy mãnh liệt toát ra như hơi nóng trên mặt đường nhựa, khiến người khác không thể không chú ý dù cậu ấy chẳng hề cố gắng. Lucas thích được chú ý, còn Dante thì dường như chẳng bận tâm đến điều gì - thậm chí là mọi thứ. Cho đến gần đây, tôi vẫn chỉ là cái bóng lẽo đẽo theo sau họ mà được họ miễn cưỡng cho phép.
Tôi thật sự rất quý Lucas. Anh luôn bảo vệ cô em gái vụng về này, chẳng bao giờ phàn nàn khi tôi đòi đi cùng. Nhưng Dante thì khác… Dante rõ ràng không thích điều đó. Tôi cũng không thể trách cậu ấy.
Sự thật thì đơn giản đến mức đau lòng: tôi đã yêu Dante Castellano một cách tuyệt vọng và vô vọng, lâu đến mức chẳng còn nhớ nổi lúc nào bắt đầu. Tôi yêu ánh mắt xám bão của cậu ấy, yêu cái cách quai hàm căng lên khi cậu ấy trầm tư, yêu cả những khoảnh khắc hiếm hoi khi Dante bật cười thật lòng. Tôi yêu tất cả mọi thứ thuộc về cậu ấy, với một sự chắc chắn tàn khốc chỉ có ở những mối tình đơn phương.
Nếu là người lý trí, có lẽ tôi đã giấu nhẹm cảm xúc ấy đi, cố gắng tỏ ra thật tinh tế. Nhưng tôi mới năm tuổi khi mọi chuyện bắt đầu - độ tuổi mà sự tinh tế còn xa xỉ. Tôi nhìn cậu ấy như thể cậu ấy treo được cả mặt trăng trên trời, tự dệt lên đủ thứ viễn cảnh nơi Dante chợt nhận ra cậu ấy cũng yêu tôi. Vấn đề là, tôi chưa bao giờ dừng lại. Đến tận mười sáu tuổi, tôi vẫn cứ ngập chìm trong những hành động ngốc nghếch ấy, hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu ngày càng lớn của cậu ấy.
Hai Tháng Trước
"Trời ơi, không tin được là Izzy bé bỏng của tụi mình tròn mười sáu tuổi hôm nay!" Maya hét lên, vừa treo đèn nháy vừa làm bộ lau nước mắt trên má lấm tấm tàn nhang. "Tối nay chắc chắn sẽ là nụ hôn đầu đời của cậu luôn đó!"
"Cuối cùng cũng tới ngày này!" Chloe thêm vào từ góc đặt dàn loa. "Coi bộ cô nàng của chúng ta sắp có biến rồi!"
"Trước hết," tôi đảo mắt, đáp lại, "tớ vẫn tin bảy mươi phần trăm là chẳng ai thèm tới đâu. Thứ hai, tối nay tớ không định hôn ai hết - có ai đâu mà hôn chứ." Cái nhìn hai đứa bạn trao cho nhau như thể tôi đang ảo tưởng, mà thật ra cũng có thể đúng.
Tất nhiên, vẫn có một người. Nhưng mời thẳng Dante thì đồng nghĩa với việc phải nói chuyện với cậu ấy, mà mỗi lần nhìn vào đôi mắt xám bão ấy là não tôi lại như ngừng hoạt động. Thay vào đó, tôi ép Lucas phải ngoéo tay hứa sẽ dẫn Dante theo cùng.
Bữa tiệc này là kế hoạch lớn nhất của tôi - cơ hội để Dante thấy tôi đã lớn, không còn là đứa trẻ nữa. Mười sáu tuổi rồi, chắc cậu ấy sẽ nhận ra tôi đã khác xưa.
Tâm trí tôi lại trôi tuột vào thế giới mộng mơ quen thuộc. Trong tưởng tượng của mình, tôi và cậu ấy sẽ được bắt cặp chơi trò bảy phút trên thiên đường. Dante sẽ nở nụ cười nửa miệng quen thuộc, dẫn tôi vào một góc riêng, tay đặt lên eo tôi còn tim tôi thì sắp nổ tung vì hạnh phúc…
"Nhìn cái mặt mơ mộng kìa!" Maya phá lên cười, kéo tôi về với thực tại. "Tối nay nhất định cô nàng sẽ ra tay cho xem!"
Tôi thở dài, vội vàng hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng. Bữa tiệc này sẽ là bước ngoặt của tôi - khoảnh khắc tôi ngừng là cô gái vô hình chỉ được chú ý nhờ các mối quan hệ. Tôi quyết tâm sẽ trở thành người đáng để nhớ tới.
Tiếng cửa garage đóng sầm lại, cắt ngang mọi suy nghĩ của tôi. Đang định ra đón khách, tôi khựng lại khi nghe tiếng Dante, giọng đầy bực bội.
"Thật đấy Luke? Tớ tới đây làm gì cơ chứ?"
"Thôi nào, cậu - nó là em gái tớ mà. Bọn mình vào chào một lát rồi đi dự tiệc Scarlett." Tim tôi như rơi xuống đáy. Họ không định ở lại à? Scarlett là ai vậy?
Nếu lời Lucas khiến tôi tổn thương, thì câu trả lời của Dante còn tệ hơn nhiều. "Kệ đi. Scarlett suốt tuần nay cứ bám riết lấy tớ, cậu biết rồi đấy - cô ta mà xỉn là ôm bất cứ ai gần nhất. Tớ thề, nếu bữa tiệc thảm hại này làm tớ lỡ mất tối nay, tớ cạch mặt cậu với cô em gái creepy của cậu luôn."
Tiếng bước chân họ xa dần lên lầu, để lại tôi sụp xuống sàn lạnh ngắt của garage, nước mắt nhòe cả tầm nhìn còn tim thì vỡ vụn thành trăm mảnh. Em gái creepy. Từ đó vang mãi trong đầu tôi như hồi chuông báo tử.
Ký ức tràn về - mọi ánh nhìn say đắm, mọi nụ cười ngốc nghếch, từng giây phút tôi tưởng là lãng mạn nhưng thực tế chỉ khiến cậu ấy khó chịu. Bao lần tôi bắt gặp Dante nhìn mình bằng ánh mắt đầy bực bội, mà tôi thì cứ mải mê ngắm tàn nhang của cậu ấy đến mức chẳng nhận ra gì?
Sự xấu hổ như bóp nghẹt lấy tôi. Nếu Maya và Chloe còn nhận ra rõ như vậy, thì còn ai nữa? Bao năm qua tôi đã trở thành đề tài cho những lời xì xào thương hại của người khác sao?
Nỗi nhục nhã dâng lên từng đợt, khiến tôi quyết tâm phải thay đổi. Mối tình trẻ con này phải chấm dứt - ngay đêm nay. Không còn mơ mộng, không còn vẽ doodle "Isabella Castellano" vào tập nữa. Tôi tự đặt ra những quy tắc như thần chú sinh tồn:
Không được nhìn thẳng vào Dante.
Không được nói chuyện trực tiếp với Dante.
Không được nghĩ về Dante.
Không được ở chung phòng với Dante.
Nếu tôi làm được - nếu có thể khiến mọi người tin rằng tôi chẳng còn quan tâm gì tới Dante Castellano nữa - có lẽ tôi sẽ giữ lại được chút tự trọng cuối cùng.
Có lẽ tôi sẽ học được cách thở lại, như một người bình thường.

Explore and enjoy great stories for free on MistNovel
Get unlimited access to thousands of captivating novels
enjoy endless reading anytime, anywhere!
scan code to read on app