Chapter 1 - Chương 1: Những tâm trí tĩnh lặng nhất

Here is a natural, context-appropriate Vietnamese translation of your text, as per your instructions:

---

**Chương 1: Những Tâm Trí Yên Lặng Nhất**

**Ngày 13 tháng 3 năm 2011**

Những tâm trí yên lặng nhất thường ẩn chứa những suy nghĩ ồn ào nhất.

Hermione thấy câu châm ngôn này đặc biệt đúng mỗi khi quan sát Adrian Blackwood - ông chủ của cô và cũng là người bí ẩn nhất mà cô từng gặp. Khi người khác cho rằng sự im lặng là trống rỗng, cô lại nhận ra đó là sự tĩnh lặng được tính toán của một kỳ thủ cờ vua đang cân nhắc nước đi tiếp theo.

Văn phòng của anh phản chiếu đúng bản chất con người anh - tường đơn sắc, sàn nhà sạch bóng, nội thất tối giản, tất cả đều đề cao công năng hơn hình thức. Ánh sáng trắng lạnh lẽo khiến mọi thứ càng rõ nét, ngoại trừ một chi tiết lạc lõng: một quyển từ điển thiếu nhi đặt ở góc bàn như một câu đố chưa có lời giải.

“Tôi khá bận, Adrian,” cô nói, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn gỗ gụ của anh.

Anh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ chọn một cuốn sách bọc da từ giá sách với sự cẩn trọng quen thuộc. Ở tuổi ba mươi hai, Adrian sở hữu sự tự tin điềm tĩnh chỉ có được sau khi trải qua chiến tranh và vực dậy từ đổ nát. Tám năm trước, khi cha anh qua đời trong một vụ vượt ngục, Adrian đã biến nỗi đau thành động lực, mua lại Bệnh viện St. Helena’s đang phá sản và biến nơi đây thành trung tâm y tế pháp thuật hàng đầu London.

“Trà của cô pha vẫn tuyệt như mọi khi,” cuối cùng anh lên tiếng, giọng nói mang theo nhịp điệu đặc trưng thể hiện sự chân thành ẩn sau vẻ lịch sự.

Hermione tự tay pha trà - bạc hà và hương thảo hái từ nhà kính, ngâm đúng năm phút, không đường, đúng ý anh. Cô rót cho mình một tách và chờ đợi. Adrian chưa bao giờ nói sớm hay muộn, chỉ đúng vào khoảnh khắc anh muốn.

Anh đặt một tập hồ sơ màu vàng cạnh cuốn sách vừa lấy: “Các bệnh thần kinh và ảnh hưởng của chúng đến phù thủy.”

“Tôi đọc hai lần rồi,” cô nói, không với tay lấy bất cứ thứ gì.

“Hồ sơ bệnh nhân này cần tới chuyên môn của cô,” anh đáp, mở hồ sơ để lộ những trang giấy với thông tin nhận diện đã bị làm mờ hoàn toàn.

Hermione lướt nhanh nội dung bằng sự chuyên nghiệp thành thạo. Các triệu chứng như một câu đố y học: ảo giác thính giác, mất trí nhớ, rối loạn vận động. Ba y sĩ từng chẩn đoán đều có ý kiến trái ngược - từ rối loạn tâm thần do căng thẳng đến một dạng sa sút trí tuệ pháp thuật hiếm gặp.

Chỉ ý kiến thứ tư, từ một chuyên gia Mỹ, mới đưa ra được đánh giá nhất quán: sa sút trí tuệ pháp thuật khởi phát sớm, tiên lượng từ ba đến năm năm.

“Không,” cô khép hồ sơ lại.

“Tôi sẵn sàng gấp ba lương cho cô.”

“Đó không phải là cách đáp lại hợp lý cho sự từ chối của tôi.”

Adrian tựa lưng, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm. “Gia đình bệnh nhân sẵn sàng cung cấp thêm nhân lực, lịch làm việc linh hoạt và toàn quyền quyết định phương án điều trị.”

“Chẳng điều nào trong đó hấp dẫn với tôi.” Hermione bắt chéo chân, nhìn thẳng anh. “Anh muốn tôi dành nhiều năm sự nghiệp cho một ca bệnh mà thông tin lại quá ít. Mong anh thông cảm vì tôi không thể nhận lời một cách mù quáng.”

“Họ đích thân yêu cầu cô.”

“Và tôi cũng đích thân từ chối nếu không biết họ là ai.”

Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng tích tắc nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ tường đang đếm ngược về cuộc họp hội đồng của Adrian.

“Bộ Pháp thuật lại gửi đề nghị mời cô quay về,” anh chuyển hướng, giọng điềm đạm. “Phòng Điều tra, Cục Thực thi Pháp luật Pháp thuật. Họ muốn tôi bàn lại chuyện này với cô.” Anh dừng lại, rồi khẽ cười. “Xem như tôi đã bàn xong.”

Hermione suýt bật cười trước sự phản kháng đầy ẩn ý của anh. Bộ Pháp thuật đã nhiều năm tìm cách kéo cô trở lại, không chấp nhận nổi việc cô đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống ngoài mê cung hành chính của họ.

“Còn một việc nữa, liên quan đến các mối đe dọa an ninh,” Adrian nói tiếp, giọng nghiêm túc hơn. “Việc Greyback vượt ngục đã khiến tình hình căng thẳng. Đe dọa mới nhất được gửi qua một Muggle bị trúng Lời Nguyền Độc Đoán, không hiểu sao lại lọt qua các lớp bảo vệ của chúng ta.”

“Tôi biết rõ rủi ro.”

“Harry Potter đích thân nhờ tôi thuyết phục cô chấp nhận bảo vệ.”

“Nếu Harry lo lắng, cậu ấy có thể tự nói với tôi.”

Adrian đứng lên, chỉnh lại áo khoác một cách thành thục. “Tôi cũng phải thử, cho đúng thủ tục.” Anh thu dọn hồ sơ, rồi hơi ngập ngừng. “Từ điển thiếu nhi đó - là cho con đỡ đầu của tôi.”

“Mấy tuổi?”

“Năm tuổi, tính đến hai tháng trước.”

Hermione nhướn mày. “Anh mua từ điển để giải trí cho một đứa trẻ năm tuổi?”

Lần đầu tiên, Adrian trông thực sự bối rối. “Thằng bé ít chơi lắm. Nó thích tranh trong sách, và khi đọc tốt hơn thì cũng sẽ có ích.”

Sự thật ấy lơ lửng trong không khí như một lời thú nhận. Một đứa trẻ thế nào mà lại không chơi đùa?

---

**Ngày 14 tháng 3 năm 2011**

Ngôi nhà nhỏ của Hermione nằm giữa vùng đồng quê lượn sóng, nơi các mùa thay nhau tô điểm cảnh vật. Khu vườn của cô trải dài thành từng luống gọn gàng, những chụp kính mùa đông bảo vệ mầm non khỏi thời tiết thất thường. Đám gà con tíu tít tận hưởng tự do sau bao ngày bị nhốt trong nhà.

Bảy năm trước, cô sẽ bật cười nếu ai đó nói rằng mình sẽ rời căn hộ ở London để sống nơi heo hút thế này. Nhưng cuộc sống luôn biết cách thay đổi mọi kỳ vọng, để rồi chỉ còn lại những điều thực sự quan trọng.

Lá chắn bảo vệ vang lên tiếng chuông nhỏ, báo hiệu có khách bất ngờ. Elena Greengrass-Thomas lướt tới trên chiếc xích đu pháp thuật nối thẳng từ vườn ra lối chính, bụng bầu rõ rệt, tay cầm nĩa và một miếng bánh với vẻ mặt bực bội không che giấu.

“Đó là bánh pie đại hoàng ngày Pi Day của mình đấy,” Hermione nhẹ nhàng nhận xét.

Ánh nhìn của Elena như thể cô sẽ phải làm thêm cái khác.

Cả hai chia nhau phần bánh bị 'chôm' trong im lặng dễ chịu, chiếc xích đu nhẹ nhàng đưa họ lên cao ngang qua khu vườn. Elena đã thay đổi nhiều kể từ sau cái chết của em gái và khi mang thai - những bức tường phòng bị dần hạ xuống, cảm xúc dễ dàng bộc lộ hơn.

“Hôm nay mình vừa tới thăm cháu trai,” cuối cùng Elena lên tiếng.

“Ổn chứ?”

“Ổn tới mức mình phải sang đây thay vì đi nguyền rủa hết đám Malfoy lớn bé.”

Hermione giữ vẻ mặt bình thản. Gia đình Malfoy là bãi mìn cảm xúc chẳng ai muốn dấn bước.

“Đứa trẻ đó…” Giọng Elena nghèn nghẹn. “Mỗi lần nhìn Scorpius cúi đầu, mỗi lần thấy nó thu mình lại, mình chỉ muốn lay cho Narcissa tỉnh ra và nói với Draco rằng đủ rồi.”

“Nhưng anh ấy sẽ không làm thế.”

“Anh ấy không thể. Trong tình hình bây giờ - đe dọa an ninh, dư luận soi mói - nhưng mình ước gì anh ấy dám làm điều đầu tiên.”

Xích đu đưa họ lên cao hơn khi mây đen kéo đến, và Hermione bất giác nghĩ về những đứa trẻ học cúi đầu trước khi học chơi đùa.

---

**Ngày 15 tháng 3 năm 2011**

Cuộc chiến đã kết thúc từ đêm Voldemort ngã xuống, nhưng vẫn tiếp diễn dưới những hình thức khác - chính trị thay cho trận mạc, quan liêu thay cho lòng dũng cảm. Mười ba năm trôi qua, Tử thần Thực tử vẫn lẩn khuất trong bóng tối còn Wizengamot thì coi trọng hình thức hơn hành động.

Hermione đến thăm Kingsley Shacklebolt ở trại ong, mang rau đổi lấy mật và chút lời khuyên. Vị cựu Bộ trưởng đã tìm thấy bình yên bên những đàn ong, nhưng sự sắc sảo thì vẫn như xưa.

“Hôm nay ong yên ắng,” ông nhận xét, nhìn về phía cơn bão đang kéo tới. “Cháu nên bảo vệ vườn rau đi.”

“Cháu làm rồi.”

Họ ngồi bên nhau trong im lặng dễ chịu, vừa nhìn mây đen kéo tới vừa nhâm nhi kẹo cam thảo. Khi Kingsley nhắc đến Draco Malfoy - thành công ở Pháp, cuộc chiến lặng lẽ vì chuộc lỗi - Hermione cảm thấy nhói lên sự đồng cảm khó chịu.

“Có lẽ làm Draco Malfoy cô đơn lắm,” Kingsley lặng lẽ nói. “Cố gắng cứu lấy tương lai trong khi chẳng ai nhìn vượt qua được quá khứ của mình.”

Lời ông vang vọng khi sấm rền khắp cánh đồng. Có lẽ đâu đó vẫn còn những đứa trẻ học cúi đầu trước khi học chơi, những tâm trí yên lặng nhất cất giữ những suy nghĩ dữ dội nhất. Có lẽ một số bí ẩn cũng đáng để khám phá, cho dù câu trả lời có thể thay đổi mọi thứ.

“Việc gì cũng phải có khởi đầu... Và khởi đầu đó luôn phải gắn liền với những gì đã qua.”

- Mary Shelley

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app