Chapter 18 - Chuyến Đi Bộ, Phần 2
Vẫn ngồi trên tấm chăn picnic, Maomao uể oải vươn vai như một con mèo vừa ngủ trưa dưới nắng, khẽ ngáp một cái rồi xoa nhẹ bắp chân – nơi cô còn cảm nhận rõ dư âm của “bài tập thể dục buổi sáng”. Đôi chân cô vẫn còn run run một chút.
“Lâu rồi mình mới chạy như thế này,” cô nghĩ thầm. “Chắc mai cơ bắp sẽ đau cho xem. Dù sao thì mình cũng đâu phải kiếm sĩ được huấn luyện như ai kia đâu.”
Cái “ai kia” đó, hiện tại vẫn tung tăng chạy nhảy giữa những tán cây, tận hưởng tự do ngắn ngủi của mình.
“Không biết bao giờ cậu ấy mới chịu dừng lại nữa…”
Vừa miên man suy nghĩ không biết Jinshi còn định chạy bao lâu nữa, Maomao tựa lưng vào gốc táo, hít một hơi thật sâu, chợt nhận ra cũng đã lâu lắm rồi cô mới lại được hít thở không khí trong lành, cảm nhận ánh nắng ấm áp trên da mình.
Đôi khi, chỉ cần tận hưởng những điều giản dị như thế này cũng đủ khiến người ta thấy dễ chịu.
Previous

