Chapter 5 - Chuyện gì đang xảy ra với anh ấy vậy?! Phần 1

Chưa đầy hai tiếng kể từ khi Maomao cuối cùng cũng gắng gượng chìm vào giấc ngủ sau một hồi trằn trọc tưởng như vô tận, bị những ý nghĩ khó chịu dày vò, thì cô đã bị đánh thức một cách bất ngờ đến mức vẫn còn ngơ ngác, đầu óc quay cuồng vì bị kéo ra khỏi mộng mị một cách đột ngột như vậy.

Chưa kịp suy nghĩ gì, cô đưa tay lên mặt, dụi mắt rồi miễn cưỡng mở hàng mi nặng trĩu. Một cơn đau nhẹ nhói lên ở thái dương - chắc là do kiệt sức mà ra.

Bóng tối xung quanh báo cho cô biết trời vẫn còn khuya lắm, còn lâu mới đến sáng. Cô có cảm giác như mình chưa hề ngủ được chút nào.

Phải mất vài giây, Maomao mới nhớ ra mình đang ở đâu. À đúng rồi, trong phòng ngủ của Jinshi, nằm trên tấm chiếu rơm mà Gaoshun đã cẩn thận mang tới cho cô sau khi cô giải thích rằng mình không thể để cậu chủ trẻ ở lại một mình sau cơn hoảng loạn tối qua và cần ở gần để phòng trường hợp xấu xảy ra.

Không những vậy, Gaoshun còn mang cho cô một túi đựng vài bộ quần áo mới dành cho nữ hầu bao gồm cả đồ ngủ, đồ lót và những vật dụng hàng ngày như bàn chải đánh răng, tất cả đều không cần cô phải mở lời nhờ vả. Sự chu đáo của ông khiến Maomao không khỏi ngạc nhiên và biết ơn vô cùng.

Tuy nhiên, thuốc men và dụng cụ của cô vẫn còn để ở kho của Ngọc Các, nhưng vì không muốn làm phiền Gaoshun thêm nữa, cô quyết định lát nữa sẽ tự mình đi lấy.

Maomao chớp mắt vài lần, chợt nhận ra tay kia của mình đang bị ai đó nắm chặt.

“Maomao...”

Lại là tiếng rên rỉ khe khẽ mà cô tưởng mình chỉ nghe thấy trong mơ... Khoan đã!

Vẫn còn ngái ngủ, cô nghiêng đầu nhìn sang, và cảnh tượng trước mắt đủ để xua tan mọi dấu vết của cơn buồn ngủ. Không phải mơ! Jinshi thật sự đang gọi cô, hơn nữa còn đang quỳ gối, nắm lấy tay cô. Chắc chắn đã có chuyện xảy ra!

Cô vội vàng ngồi dậy, đối diện với Jinshi. Trong bóng tối, cô thấy lông mày anh nhíu lại, khuôn mặt đầy lo lắng.

“Công tử Jinshi? Có chuyện gì vậy ạ?”

“Không lẽ cơn đau của anh ấy lại tái phát?” cô lo lắng nghĩ, khẽ chau mày. “Hay là muốn đi vệ sinh?”

Nghĩ vậy, cô liền đứng dậy định dìu anh, nếu đúng là như thế. Dù Jinshi may mắn vẫn tự đi lại được, Maomao và Suiren đã bàn nhau không để anh tự ý ra ngoài vào ban đêm, phòng trường hợp lạc đường trong tình trạng chưa hồi phục. Vậy nên mỗi lần Jinshi cần ra ngoài, một trong hai người - thường là Maomao - đều đi cùng, chờ ngoài cửa rồi đưa anh về phòng.

Đang lúi húi xỏ giày, Maomao vẫn nghĩ ngợi như thế. Nhưng chuyện tiếp theo xảy ra lại nằm ngoài dự liệu của cô:

Không đợi cô hỏi gì thêm, Jinshi bất ngờ vòng tay ôm chặt lấy cô, áp đầu vào ngực cô.

“Maomao... xin lỗi đã đánh thức cô, nhưng... tôi sợ quá... và tôi lạnh lắm...”

Cơ thể anh run lên, đến mức truyền cả sang người cô. Maomao cảm thấy bụng mình thắt lại.

Cô mở to mắt, bàng hoàng đến nỗi không thốt nên lời trong chốc lát.

***

Trong lúc đó, Jinshi vẫn quỳ trước mặt Maomao, ôm chặt lấy cô như thể đang cầu xin điều gì đó. Nhịp tim anh lại đập nhanh.

“Sợ ư?” Cuối cùng Maomao cũng lên tiếng, lấy lại bình tĩnh. “Công tử gặp ác mộng sao?” Cô nhẹ nhàng vuốt má anh rồi đặt tay lên trán kiểm tra nhiệt độ, gần như đã thành thói quen. Dù nhiệt độ có hơi cao chút, nhưng vẫn chưa sốt. Maomao thở phào nhẹ nhõm.

Cô cảm thấy áo mình bị ướt chỗ tiếp xúc với mặt Jinshi.

“Mồ hôi? Nước mắt? Anh ấy lại khóc sao?”

“Không... nhưng bóng tối làm tôi sợ quá... cứ như một cơn ác mộng vậy...” Jinshi sụt sịt như đứa trẻ con sợ ma ban đêm, phải chui vào chăn trốn.

Maomao không biết phải đáp lại thế nào, chỉ dịu dàng vuốt vai anh để kiểm tra xem còn đau không. Jinshi không hề né tránh.

“Ít ra cũng còn vậy...” cô nghĩ, trong lòng lại dấy lên cơn giận dữ khi nhớ đến cách Hoàng đế đối xử với Jinshi. Cảm xúc đó còn mãnh liệt hơn cả khi cô từng tát một cung nữ của quý phi Lihua trước kia.

Nhưng... không, lần này cơn giận ấy còn mạnh hơn nữa. Cô tuyệt đối không để ai làm tổn thương anh như vậy lần nào nữa. Không bao giờ.

“Hả? Mình đang nghĩ gì thế này?” Maomao tự lắc đầu, cảm thấy hơi bối rối vì những suy nghĩ kỳ lạ của bản thân. Giờ không phải lúc cho những chuyện đó.

“Tôi cảm thấy lạc lõng và bất lực quá...” Jinshi nói tiếp, giọng anh nghẹn lại như sắp bật khóc, áp má sát vào người Maomao hơn nữa.

“Suỵt, đừng khóc mà!” Maomao vội vàng dỗ dành, nhẹ nhàng xoa lưng anh, vừa cố nghĩ xem nên làm gì tiếp theo. Lời Jinshi vừa nói... hoàn toàn không giống con người cô từng biết! Dù trước kia anh đôi lúc cũng trẻ con, nhưng chưa từng yếu đuối như thế này. Chỉ duy nhất một lần cô từng chứng kiến mặt yếu lòng đó - đêm nọ cô bị ngã vào lòng anh, và anh đã ôm cô khóc nức nở.

Nhưng lần đó Jinshi say, nên cô không biết có nên tính vào không.

Dĩ nhiên Maomao không trách anh vì sợ hãi - ai cũng là con người - nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh hoảng loạn đến thế, cũng là lần đầu anh thổ lộ cảm xúc rõ ràng bằng lời nói.

“Không lẽ tính cách thay đổi do chấn động não? Mình phải kiểm tra lại mới được!”

Chuyện này khiến cô lo lắng thực sự, bởi nếu đúng là như vậy thì những triệu chứng khác, có khi còn nghiêm trọng hơn, có thể sẽ xuất hiện.

“Đầu anh có đau hơn không?”

“Không... vẫn đau nhưng không nặng lắm.”

Giọng Jinshi đã bình tĩnh hơn, chứng tỏ anh đang thư giãn nhờ được Maomao xoa bóp. Thật nhẹ nhõm.

“Vậy thì tôi chưa cho anh uống thêm thuốc giảm đau nhé. Nếu đau hơn thì nhớ nói tôi biết.”

Cô không còn nhiều thuốc và cũng muốn tránh tác dụng phụ, vì tối qua Jinshi đã uống tới bốn viên. Cẩn thận vẫn hơn.

Jinshi không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, một tay nhẹ nhàng xoa lưng cô, vẫn ôm chặt. Maomao coi đó là “vâng”.

Cô tiếp tục hỏi: “Còn mắt anh thì sao? Nhìn rõ chứ?”

Jinshi mở mắt, ngước lên nhìn cô: “Ờm, chắc là vẫn được. Trong bóng tối này thì cũng khó nói.”

Maomao ngẫm nghĩ, rồi vỗ nhẹ hai cánh tay Jinshi: “Anh đứng lên giúp tôi được không?” cô vừa nói vừa kéo nhẹ tay anh để nhấn mạnh ý. Jinshi mới mở miệng thì cô đã nói ngay: “Đừng lo, tôi không đi đâu cả, chỉ muốn đưa anh lại gần cửa sổ để tôi kiểm tra mắt dễ hơn. Ngồi thế này tôi không nhìn rõ.”

“À, được thôi.”

Jinshi vịn mép giường đứng dậy, Maomao thì đặt tay lên eo anh dù biết mình chẳng giúp ích được mấy với vóc dáng nhỏ bé, nhưng cô vẫn làm.

Vừa đứng lên, Jinshi cúi xuống xoa chân một chút, chắc ngồi quỳ lâu nên tê.

Khi anh thẳng lưng lại, Maomao chỉnh lại áo ngủ cho anh, che phần ngực còn để trần.

“Maomao...” Jinshi đỏ mặt, giọng nhỏ xíu.

“Anh bảo lạnh mà,” cô chỉ nói vậy, rồi nắm cổ tay anh. “Đi thôi.”

Jinshi mỉm cười dịu dàng, để mặc cô dắt đi đến bên cửa sổ. Nỗi sợ hãi của anh dường như tan biến hoàn toàn, chỉ nhờ sự hiện diện và cái chạm của Maomao.

Cô đặt Jinshi trước cửa sổ, nơi chút ánh sáng yếu ớt của đêm không trăng rọi vào, rồi xoay người đối diện, bảo anh cúi xuống. Jinshi ngoan ngoãn làm theo, Maomao vén vài sợi tóc lòa xòa sau tai anh, rồi lấy hai tay nâng mặt anh lên.

Jinshi đỏ bừng mặt, nuốt nước bọt khi cô nhìn sâu vào mắt anh đầy tập trung. Không ai để ý rằng bàn tay lớn của Jinshi đã đặt lên vai nhỏ của cô tự lúc nào.

Anh nhìn cô đăm đăm, miệng hé mở như bị thôi miên, như thể thế giới xung quanh họ không còn tồn tại. Nếu lúc đó anh chưa quên thân phận mình thì có lẽ cũng đã quên mất rồi.

Từ xa, hai người trông chẳng khác gì một cặp đôi trẻ đang chuẩn bị hôn nhau.

Một lúc sau, Maomao đột ngột thở dài, vẻ mặt đầy thất vọng.

“Không được rồi, vẫn tối quá, tôi không nhìn rõ hết.”

“À...” Jinshi vẫn đỏ mặt, lạc vào thực tại.

Maomao khẽ vươn người lau đi những vệt nước mắt còn đọng trên mặt Jinshi bằng tay áo, rồi buông tay khỏi mặt anh, dù anh vẫn chưa rời tay khỏi vai cô.

“Tôi cần thêm ánh sáng...” cô lẩm bẩm.

Trong phòng ngủ của Jinshi có vài chiếc đèn lồng, nhưng Maomao đã tắt hết trước khi đi ngủ, giờ thì hối hận.

Cô chợt nhớ tới những cây nến đã chuẩn bị tối qua nhưng vì mọi chuyện xảy ra nên quên mất, chúng vẫn nằm trên bàn cạnh giường, cùng bình nước và thuốc.

Maomao bước lại lấy một cây nến, tay kia đưa lên cằm suy nghĩ. Jinshi lặng lẽ theo sau, một tay lại đặt lên vai cô, mắt liếc quanh như dò xét có gì nguy hiểm quanh đây không.

Ít nhất ngoài hành lang vẫn còn vài đèn lồng sáng. Maomao quyết định ra ngoài nhanh để mồi lửa cho nến, rồi giữ nó cháy suốt đêm, phòng khi cần.

Nhưng...

Cô quay lại nhìn Jinshi, nhíu mày. Anh nghiêng đầu mỉm cười nhẹ, như muốn hỏi chuyện gì.

“Nếu mình ra khỏi phòng bây giờ, anh ấy có thể lại hoảng loạn,” Maomao nghĩ. “Ban ngày thì không sao, mình đã kiểm chứng rồi, nhưng bây giờ... thôi cứ dắt anh ấy đi cùng, tiện thể kiểm tra xem anh ấy có lảo đảo khi đi không.”

Maomao thở dài, cầm lấy tay Jinshi trên vai mình.

“Cùng tôi ra ngoài hành lang một lát để thắp nến cho sáng, tôi cần kiểm tra kỹ mắt anh.”

“Vâng.”

Cô nắm tay Jinshi định đi nhưng chợt khựng lại, cau mày.

“Maomao? Có chuyện gì sao?”

“Tay anh... lạnh ngắt...”

Maomao lúc này mới nhận ra rõ ràng. Giữa mùa hè mà tay lạnh như băng là điều bất thường - chưa nói đến chuyện cảm thấy lạnh.

“Còn tay cô thì ấm lắm...” Jinshi đáp dịu dàng.

Không trả lời, Maomao siết hai tay mình quanh tay Jinshi, xoa nhẹ cho ấm rồi lấy tay kia làm tương tự với tay còn lại của anh.

“Mình không thích chút nào! Phải hỏi ý kiến cha nuôi ngay khi có thể.”

Cô tự nhủ hôm sau sẽ viết thư về nội cung nhờ cha nuôi tư vấn, có thể mời ông đến xem tình trạng Jinshi.

Jinshi thì mở to mắt ngạc nhiên, lại đỏ mặt, nhưng rồi nhắm mắt mỉm cười mãn nguyện, rõ ràng rất thích được Maomao quan tâm.

“Tối nay thật tối...” anh khẽ thở dài, “Tôi đã nghĩ bóng tối sẽ nuốt chửng mình, như chính bóng tối trong đầu tôi đã làm vậy...”

“Cái gì thế này?” Maomao giật mình nghĩ, hai mắt mở lớn. “Không lẽ anh ấy bắt đầu ảo giác?!”

Ý nghĩ ấy khiến ngực cô thắt lại, khó thở, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh như thường.

“Bóng tối không làm hại anh đâu, công tử. Nó không thể.”

Maomao quyết định giả vờ như chẳng có gì bất thường, tạm thời chiều theo lời anh.

“Ừ, tôi biết. Vì cô sẽ không để nó làm vậy, đúng không?”

“Đúng...” Cô trả lời, giọng hơi gượng gạo. Thật sự không biết nên nói gì nữa.

Nhưng...

Maomao không muốn thừa nhận, ngay cả với bản thân, rằng nghe Jinshi nói như vậy...

...khiến cô hoảng sợ... sợ những chuyện có thể sẽ xảy ra trong tương lai.

Cô vô thức siết chặt tay anh hơn nữa.

“Cô ổn chứ?” Jinshi nhẹ nhàng hỏi, mở mắt nhìn cô như thể cảm nhận được những cảm xúc rối bời trong cô.

Trước khi cô kịp trả lời, Jinshi cúi xuống, đặt tay còn lại lên đầu cô, dịu dàng xoa tóc cô.

Previous

Next

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app