Chapter 7 - Chuyện gì đang xảy ra với anh ấy vậy?! Phần 3
Vài phút sau, hai người họ đã nằm trên giường của Jinshi, cả hai đều nằm nghiêng và quay mặt vào nhau. Ánh nến cam dịu nhẹ trên bàn chiếu sáng căn phòng, vì Maomao đã quyết định để nó cháy suốt đêm, đề phòng có chuyện gì.
Giờ đây, ngọn nến nhỏ ấy cứ lặng lẽ tỏa sáng, thách thức bóng tối dày đặc trong phòng. Giống như Maomao trong mắt của Jinshi vậy.
Mà không, cũng chưa hẳn thế. Vì ánh sáng của Maomao đâu có yếu ớt đến mức chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tắt như ngọn nến kia.
Lặng im bao trùm. Không ai nói gì, nhưng bầu không khí cũng chẳng hề nặng nề hay khó chịu với ai cả.
Maomao nhẹ kéo hai tay về phía trước ngực, lặng lẽ quan sát Jinshi ngáp thêm lần nữa, nở nụ cười mệt mỏi với cô rồi với tay kéo chăn đắp lên cho cả hai. Dù thật ra trong đêm hè oi bức như thế này chẳng cần thiết chút nào... Nhưng vì cô biết vị công tử trẻ tuổi này rất dễ lạnh, nên cũng chẳng phàn nàn gì. Chỉ cần anh thấy dễ chịu, cô cũng sẽ chịu nóng được. Không vấn đề gì cả.
Maomao phải thừa nhận, chiếc giường này rõ ràng không thể so sánh với tấm chiếu rơm bình thường, êm ái và mềm mại hơn hẳn. Dù thật ra, cảm giác nằm trên giường này cô cũng đã biết rồi. Dẫu sao thì đây đâu phải lần đầu... Nhưng đúng là lần đầu tiên họ nằm cạnh nhau như thế này.
Ký ức về sự cố trong nghi thức hôm đó suýt nữa khiến Maomao bật cười. Thật trớ trêu: lần đầu là cô nằm trên chính chiếc giường này với vết thương trên đầu sau khi cứu mạng anh, còn giờ thì đến lượt Jinshi bị thương ở đầu khi đỡ cô ngã. Dù vết thương của cô hồi đó không nặng như anh bây giờ.
Thật sự, cảm giác như số phận đang trêu đùa họ, biến họ thành những quân cờ trong ván cờ nào đó.
Maomao khẽ thở dài, nhắm mắt lại. Đúng là suy nghĩ linh tinh... Chắc cô mệt lắm rồi.
Bất chợt, cô cảm nhận được những ngón tay của Jinshi đặt lên vai và cánh tay, nhẹ nhàng vuốt ve như muốn chắc chắn rằng cô thật sự đang ở bên cạnh anh. Rồi anh kéo cô lại gần hơn, vòng tay ôm lấy cô, rúc sát vào cô dù vẫn còn hơi run.
Maomao mở mắt, chậm rãi như một con mèo vừa tỉnh dậy trên giường chủ. Cô lại được áp mặt vào ngực Jinshi, đầu tựa vào bắp tay anh như gối lên chiếc gối êm.
"Ồ, ta tưởng em ngủ rồi chứ," giọng anh vang lên trên đầu cô, cô còn cảm nhận được yết hầu của anh khẽ rung khi nói. "Xin lỗi, mong là ta không đánh thức em."
"Không đâu, công tử. Ngài đừng lo."
Cảm nhận nhịp tim bình ổn của Jinshi áp sát người mình, Maomao chẳng biết phải diễn tả thế nào niềm vui khi thấy anh cuối cùng cũng ngừng khóc. Chỉ còn thỉnh thoảng anh nấc nhẹ, với vài dấu vết nước mắt và đôi mắt vẫn hơi sưng là những bằng chứng cuối cùng cho việc vị "tiên nữ giáng trần" luôn tao nhã này đã từng khóc như trẻ con cách đây không lâu.
Khóc nhiều đến mức cô còn tưởng mình chẳng thể dỗ được anh nữa. Thật nhẹ nhõm. Nghĩ đến đó, cơn buồn ngủ lại tràn về. Ngồi suốt đêm trên giường anh đúng là quá sức với cô...
Maomao đặt tay lên eo anh, siết nhẹ lại thành nắm đấm, tay còn lại đặt trên ngực Jinshi đang phập phồng theo nhịp thở. Cô chỉ mong rằng từ giờ đến sáng sẽ không còn chuyện gì xảy ra nữa. Một ngày như vậy là quá đủ rồi.
Jinshi cựa mình, và Maomao – người đang được chăn đắp kín tới tận cằm, chỉ lộ mỗi cái đầu – bỗng giật mình khi cảm thấy có thứ gì đó lạnh toát chạm vào đôi chân trần.
"Trời ơi, đây là chân anh ấy sao?!"
Cô nghĩ thầm.
"Lạnh còn hơn cả tay nữa!"
Nhưng ngẫm kỹ lại cũng không lạ lắm.
"Có chuyện gì vậy, Maomao?"
Anh nghe vẫn buồn ngủ, nhưng xen chút lo lắng.
"Không có gì đâu ạ. Chỉ là chân ngài lạnh như băng, chẳng khác gì tay cả."
"À, xin lỗi em..."
"Không sao đâu, công tử... Để yên ở đó đi." Cô kẹp đôi chân lạnh của anh giữa hai chân mình trước khi anh kịp rụt lại. "Cũng phải sưởi ấm cho chúng nữa chứ." Chân cô nhỏ hơn anh nhiều, nhưng hy vọng hơi ấm của mình là đủ.
Đáp lại, Jinshi ôm cô chặt hơn, nhẹ nhàng vuốt ngón tay cái lên má cô.
"Ta thật biết ơn vì em ở bên cạnh ta..." anh thì thầm.
Maomao không đáp lại gì.
Nhưng vài phút sau, cô xoay đầu nhìn anh.
"Ngài Jinshi?" Cô gọi khẽ, chắc chắn rằng anh còn thức. "Cho em hỏi một câu được không?"
Jinshi chớp mắt mấy lần rồi nghịch nghịch tóc cô, cuốn một lọn quanh ngón tay.
"Được mà."
"Nếu lúc nãy em không tỉnh lại khi ngài quỳ bên cạnh, ngài sẽ làm gì ạ?"
Đó là điều cô thắc mắc bấy lâu.
Vẻ mặt "vương gia mặt trăng" lộ rõ sự bất ngờ. Anh suy nghĩ rồi lại mỉm cười. Maomao cảm nhận bàn tay anh đặt lên lưng mình, nhẹ nhàng xoa, như thể đó đã thành thói quen.
"Ta vẫn sẽ ở lại bên em, nắm tay em và ngắm em ngủ."
"Ngồi trên nền cứng sao ạ?"
"Ừ. Ta không để ý gì hết, chỉ cần có em bên cạnh. Mà chừng nào còn chạm được vào em, thì bóng tối sẽ không làm hại được ta."
"Vậy à..." Giọng Maomao nghèn nghẹn. Cô tránh ánh mắt anh, trong mắt ánh lên điều gì rất khó hiểu.
***
Lại một lần nữa, anh nằm dưới lớp chăn, trên bộ ga trải giường mịn mát. Vẫn như trước. Vẫn bị bao phủ bởi bóng tối lạnh lẽo, vì ánh nến nhỏ trên bàn chẳng thể xua tan màn đêm.
Nhưng có một điều khác biệt: Hương nước hoa trong không khí đã thay đổi, xen lẫn mùi thuốc dịu nhẹ, và hơi ấm dễ chịu đang chống chọi quyết liệt với cái lạnh bám riết trong cơ thể anh. Cái lạnh ngoan cố chẳng chịu rời khỏi chân tay.
Cả hai điều ấy – mùi thuốc và hơi ấm ấy – đều thuộc về cô gái nhỏ anh đang ôm trong lòng.
Không, đây không phải mơ, cũng chẳng phải ảo giác. Tâm trí rối loạn của anh không tàn nhẫn đến mức trêu đùa anh như vậy, và lần này, anh không phải tự an ủi bằng tưởng tượng nữa. Cô dược sư nhỏ nhắn ấy, người khiến anh cảm thấy an toàn và ấm áp dù chẳng hiểu vì sao, thực sự đang ở bên cạnh anh, cùng anh nằm trên chiếc giường này.
Jinshi cảm thấy hạnh phúc vì không phải một mình trong thế giới xa lạ này. Cô ở ngay bên cạnh. Giờ đây, chẳng còn gì đáng sợ nữa, không bóng tối nào có thể làm hại anh.
Được ôm Maomao trong lòng... giống như thiên đường vậy. Không có từ nào tả nổi. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy với trí nhớ lộn xộn, anh mới thực sự thấy an yên, dù cơ thể vẫn còn run rẩy, tay chân vẫn lạnh. Nhưng chẳng sao cả. Sự hiện diện của Maomao sẽ giúp anh vượt qua tất cả. Dường như cô được trời cao gửi đến để ở bên anh.
Nằm ôm Maomao trong lòng, vuốt tóc mềm, xoa lưng cô, cảm giác như đang uống thuốc. Loại thuốc hiệu quả hơn cả viên thuốc hay tách trà cô từng pha, giúp anh quên đi nỗi sợ bóng tối, nỗi cô đơn khó chịu đựng, cơn đau dai dẳng và mọi điều khiến anh khổ sở. Ít nhất là lúc này. Như thể cô đã dựng lên một tấm khiên bảo vệ quanh anh vậy.
Anh chẳng muốn tưởng tượng nếu không có cô bên cạnh đêm nay, liệu mình sẽ ra sao. Có lẽ anh đã phát điên vì sợ hãi trước khi trời sáng. Buông xuôi trước bóng tối. Mãi mãi.
Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến anh nghiến răng, tim lại muốn đập loạn lên. Nhưng bàn tay nhỏ bé của Maomao đặt trên ngực đã giữ lại, giúp anh nhanh chóng bình tĩnh.
Cô lại cứu anh. Thêm một lần nữa.
Nhưng thật lòng, anh chẳng muốn nghĩ gì nữa. Sau tất cả những gì đã trải qua, anh chẳng còn chút sức lực nào. Anh mệt lắm rồi, rất mệt, biết mình cần ngủ... nhưng không thể. Không hiểu vì sao. Có lẽ, trong sâu thẳm tâm hồn rối loạn ấy, vẫn còn nỗi sợ: sợ Maomao sẽ biến mất khi anh thiếp đi.
***
"Ngủ đi, công tử Jinshi. Ngài cần nghỉ ngơi, nhất là sau khi khóc nhiều như vậy."
"Ừ. Em cũng vậy, Maomao, em cũng cần ngủ."
"Có thể. Nhưng ngài cần hơn em,"
Cô nghĩ thầm.
"Em có thể chờ."
Những ngón tay lạnh của Jinshi khẽ vuốt tóc mái cô, khiến Maomao lại tự hỏi vì sao anh lại nhẹ nhàng như thế sau tai nạn. Hay thực ra anh vốn đã như vậy, chỉ là trước đây cô quá bận cáu gắt mỗi lần bị anh chạm vào nên không nhận ra?
Thôi, chuyện đó để sau rồi nghĩ tiếp. Việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để Jinshi ngủ được, vì rõ ràng anh chẳng thể tự mình ngủ dù đã rất mệt. Nhưng làm cách nào đây? Cô đã nằm trong vòng tay anh, sưởi ấm cho anh rồi, còn gì nữa có thể làm?
Chưa nghĩ ra cách gì, Maomao nheo mắt lại, vô thức bắt chước anh vuốt nhẹ mái tóc dài phủ xuống lưng và ga giường. Từ từ, cô cuốn một lọn tóc anh quanh ngón tay mình mà chẳng nhận ra.
Jinshi không nói gì, nhưng khi Maomao ngước lên nhìn, cô nhận ra nụ cười anh đã rộng hơn và đôi mắt cũng lim dim. Chỉ cần thêm chút nữa thôi, anh sẽ chìm vào giấc mơ (hy vọng là đẹp)...
Maomao lại cau mày. Anh trông mệt mỏi quá mức... mà không phải kiểu mệt sau một ngày làm việc, mà là mệt cả thể xác lẫn tinh thần, như thể đến sức ngẩng đầu khỏi gối cũng chẳng còn. Vậy mà vẫn chưa ngủ nổi.
Cơn nhói khó chịu trong bụng khiến Maomao im lặng, áp mặt vào ngực anh, hai tay bấu chặt lấy áo anh. Jinshi đặt tay lên đầu cô, mùi hương quen thuộc của anh tràn vào mũi.
Chủ yếu, anh vẫn thơm như mọi khi: mùi trầm hương và nước hoa đắt tiền, hẳn là xịt lên áo ngoài. Chỉ có điều, giờ đây còn phảng phất thêm mùi thuốc cô vừa cho anh uống lúc trước. Như thể để minh chứng rằng Jinshi bây giờ đã khác xưa.
Rồi trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì, Maomao khẽ mở môi, khe khẽ ngân nga một khúc hát ru, giọng cô bị lồng ngực anh làm cho hơi nghèn nghẹt.
Đó là bài ru mà Pairin – một trong những chị em ở kỹ viện, cũng là hình mẫu mẹ duy nhất cô từng có – hay hát cho cô nghe thuở nhỏ, những khi rảnh rỗi trước giờ đi làm đêm. Không phải lúc nào cũng được ru ngủ, hầu hết các đêm Maomao đều phải tự ngủ một mình, như cô từng nghe kể lại sau này, nhưng ký ức về khúc hát ấy vẫn nằm đâu đó rất sâu trong tâm trí.
Thật không ngờ, Maomao vẫn còn nhớ giai điệu đó. Hy vọng nó cũng sẽ giúp Jinshi ngủ ngon như từng giúp cô ngày bé.
Cô cảm nhận được Jinshi hơi căng người, nín thở mấy giây – chắc là bất ngờ. Rồi anh ôm cô chặt hơn, để khúc hát dịu dàng như ánh nến nhỏ giữa bóng đêm lấp đầy khoảng lặng của đêm khuya. Nhưng vẫn không quá chặt khiến cô khó chịu.
Sau đó, cô nghe anh khẽ thở phào, ngáp một cái, và cô lại hát to hơn một chút, rời mặt khỏi ngực anh.
Có hiệu quả rồi. Jinshi thôi run hẳn, hơi thở đều và sâu hơn, vòng tay buông lỏng, bàn tay trên đầu cô cũng ngừng lại.
Anh cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Maomao vẫn tiếp tục ngân nga thêm ít phút nữa, vừa nhẹ nhàng luồn tay vuốt tóc rối của anh. Như để nhắn rằng cô vẫn ở đây, sẽ ở lại bên cạnh anh suốt giấc ngủ này.
***
Giai điệu dịu dàng ấy dần xóa sạch nỗi sợ còn sót lại trong anh. Giờ đây, anh đã có thể chìm vào giấc ngủ sâu mà cơ thể anh khao khát bấy lâu…
Previous Chapter

