Chapter 9 - Chương 9: Những khám phá bất ngờ
Chương 9: Những Phát Hiện Bất Ngờ
Hayato và Sachiko đưa Izuna đến bệnh viện, lúc này bé vẫn ngủ ngon lành trong vòng tay của Sachiko.
Hayato trình bày với bác sĩ về việc cần kiểm tra sức khỏe cho Izuna. Bác sĩ đồng ý và nhẹ nhàng đặt Izuna lên giường khám. Ông dùng ống nghe để kiểm tra nhịp tim của bé - 70 nhịp/phút, hoàn toàn bình thường đối với một trẻ sơ sinh.
Tiếp đó, ông gọi trợ lý Hyuga đến kiểm tra hệ thống chakra để phát hiện tổn thương nội tạng nếu có. Thành viên Hyuga kích hoạt Byakugan rồi bắt đầu quan sát.
“Cái này là…”
Trợ lý Hyuga giật mình kêu to, khiến bác sĩ và vợ chồng Uchiha đều bất ngờ.
“Có chuyện gì vậy, Kenji? Cậu nhìn thấy gì? Có vấn đề gì không?”
Bác sĩ điềm tĩnh hỏi Kenji Hyuga.
“Có gì vậy? Nói mau đi! Cháu tôi có sao không? Nó gặp chuyện gì à?”
Sachiko liên tục chất vấn cậu Hyuga, khiến anh ta nuốt nước bọt lo lắng. Izuna bị tiếng ồn làm tỉnh giấc và bắt đầu khóc.
Tôi đang mệt và say ngủ thì bỗng cảm thấy ai đó như đang săm soi mình. Hoảng hốt tỉnh dậy, tôi đảo mắt tìm kẻ nào đang xâm phạm sự riêng tư của tôi bằng ánh nhìn ấy.
Trước mặt tôi là đôi mắt trắng đục đáng sợ của một Hyuga, dường như có thể nhìn xuyên qua từng tấc thịt trên cơ thể. Hoảng sợ trước ánh mắt đó, tôi định hét lên nhưng chỉ phát ra tiếng khóc oe oe của một đứa trẻ.
Bác sĩ và vợ chồng Uchiha liền trách mắng thành viên Hyuga vì làm Izuna bật khóc. Anh Hyuga vội vàng xin lỗi rồi tắt Byakugan. Sachiko bế Izuna lên, dỗ dành cho đến khi bé nín. Khi Izuna đã bình tĩnh lại, mọi người quay sang Kenji.
“Vậy rốt cuộc có chuyện gì?”
Kenji nuốt nước bọt, hồi hộp trả lời:
“Cơ thể của bé hoàn toàn bình thường, thậm chí khoẻ mạnh hơn nhiều trẻ sơ sinh khác.”
“Thế thì…”
Sachiko cau mày khó chịu trước cách trả lời vòng vo của Hyuga.
“Điểm bất thường là lượng chakra trong người bé cực kỳ lớn so với lứa tuổi. Hơn nữa, màu chakra của bé chưa từng xuất hiện trước đây - nó cứ chuyển đổi qua đủ bảy màu cầu vồng, đôi khi còn chuyển sang đen hoặc trắng. Tôi chưa bao giờ thấy loại chakra nào kỳ lạ như vậy.”
Nghe đến đây, Izuna toát mồ hôi lạnh, trong đầu cuống cuồng nghĩ:
‘Chết rồi! Đúng là mấy người Hyuga rắc rối và tò mò quá mức! Giá mà chỉ bị lộ chakra dồi dào thì còn giải thích được, chứ đủ màu cầu vồng thế này biết nói sao đây?’
Izuna vắt óc tìm cách xoay chuyển tình thế thì chợt nảy ra ý tưởng.
‘Màu cầu vồng! Mình có thể điều khiển tất cả thuộc tính, kể cả ánh sáng. Biết đâu mình có thể kiểm soát màu sắc chakra cho giống bình thường?’
Izuna cố tập trung tinh thần, ra lệnh cho cơ thể:
‘Biến màu chakra thành xanh lá. Phải xanh lá!’
Cậu chăm chú tập trung một hồi mà chẳng thấy thay đổi gì, chỉ cảm thấy áp lực trong bụng tăng lên rồi… xì hơi.
Brrrr…
Cả phòng ngớ người trước âm thanh phát ra từ Izuna.
Izuna nhắm mắt xấu hổ, nghĩ thầm:
‘Tổ cha nó!’
Bác sĩ tiến lại gần, đặt tay lên bụng Izuna kiểm tra rồi hỏi:
“Không có vấn đề gì, chỉ là đầy hơi thôi. Trước đó cho bé ăn gì vậy?”
“Chúng tôi cho bé uống sữa hộp mua trong siêu thị, mới nhập sáng nay,” Sachiko đáp. Bác sĩ gật đầu rồi khuyên:
“Tôi khuyến nghị nên cho bé bú sữa mẹ ít nhất ba tháng đầu.”
“Vâng, tôi sẽ nhớ,” Sachiko vội đáp.
“Được rồi, Kenji, thử kích hoạt lại Byakugan kiểm tra chakra của Izuna xem sao.”
Kenji gật đầu, tiếp tục bật Byakugan kiểm tra lần nữa.
“Kỳ lạ… bây giờ màu xanh lá rồi,” Kenji lẩm bẩm.
“Có khi mắt cậu có vấn đề đấy. Đi kiểm tra lại đi!” Sachiko giận dữ nói, vẫn chưa nguôi vụ Hyuga làm Izuna khóc.
“Nhưng tôi vẫn dùng thuốc nhỏ mắt của bác sĩ Masato kê mà.”
“Thuốc gì? Cái bác sĩ Masato ấy đúng là lang băm, kê thuốc linh tinh!” Sachiko gắt lên.
Khụ… khụ… khụ…
Bác sĩ khẽ ho mấy tiếng rồi lên tiếng:
“Cái người mà cô gọi là ‘lang băm’ đó chính là tôi đấy. Nếu đơn thuốc của tôi chưa ổn thì tôi xin lỗi, nhưng mong cô đừng nghi ngờ chuyên môn của tôi, không thì tôi sẽ chuyển cô sang bác sĩ khác.”
Bác sĩ Masato bị xúc phạm - chẳng ai thích bị gọi là lang băm ngay trước mặt mình cả. Ông lập tức đổ hết trách nhiệm lên đầu Kenji, quyết tâm cho anh ta làm việc đến kiệt sức trong tuần tới.
Kenji lạnh sống lưng khi nhìn thấy vẻ mặt của bác sĩ Masato, ánh mắt ông đầy giận dữ. Kenji thầm nghĩ:
‘Trời ơi, cứu con với! Con không muốn bị hành xác thêm nữa đâu.’
Sachiko vội vã xin lỗi rồi cùng Hayato bế Izuna rời khỏi phòng. Họ hỏi nhân viên bệnh viện về phòng của Miyuki và Takeshi Uchiha. Nhân viên kiểm tra rồi chỉ họ tới phòng số 23. Họ cảm ơn rồi nhanh chóng đến đó.
Đến nơi, họ gõ cửa nhẹ nhàng rồi chờ đợi.
“Mời vào.”
Hayato và Sachiko bước vào, thấy Takeshi vẫn còn hôn mê, trên người cắm kim truyền và máy đo nhịp tim. Ở giường gần cửa sổ, Miyuki ngồi dựa lưng, hai cánh tay quấn băng, ngẩng lên nhìn cả hai.
Miyuki vẫy tay với Sachiko, cười nói:
“Cậu khoẻ không, Sachiko? Ô, cậu mang Izuna đến đây à! Đưa cho mình bế với, mình muốn nhìn mặt bé cho đỡ nhớ.”
Sachiko đưa Izuna cho Hayato giữ rồi bước nhanh tới bên Miyuki, bất ngờ véo tai bạn thân một cách giận dữ.
“Á… á… đau quá, Sachiko ơi! Đừng véo nữa mà!”
Nhưng Sachiko vẫn tiếp tục, vừa véo vừa hỏi dồn:
“Nói mau, Miyuki! Lúc quyết định ở lại Làng Thác Nước lâu như vậy, cậu nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?”
“Mình… mình thấy ở đó tuyệt lắm. Thác nước đẹp, cảnh vật hữu tình,” Miyuki lí nhí đáp.
Á… á… á…
Sachiko càng véo mạnh hơn, nghi ngờ thần kinh của Miyuki.
“Miyuki, cậu biết mình nhớ cậu thế nào không? Vừa nghe tin về cậu là toàn chuyện khủng khiếp thế này! Đêm qua Hayato kể, mình lo đến mất ngủ. Nếu… nếu…”
Sachiko nghẹn lời, không nói tiếp được, rồi bật khóc trong vòng tay Miyuki.
Miyuki dỗ dành bạn, khẽ thì thầm:
“Ôi trời, ác nữ nhà Uchiha mà cũng mềm lòng như vậy sao.”
Sachiko ngẩng lên, lại véo tai Miyuki lần nữa khiến cô nàng nhăn nhó mà vẫn cười.
“Đừng hành động liều lĩnh vậy nữa. Cậu làm mẹ rồi, phải biết nghĩ cho con. Chăm sóc Izuna đi. Nghe nói bác sĩ bảo cậu không còn sinh thêm con được nữa, có đúng không?” Sachiko lo lắng hỏi.
Miyuki mỉm cười, dịu dàng vuốt đầu Izuna:
“Mình sẽ không liều lĩnh như thế nữa đâu - mình giải nghệ rồi. Mình sẽ chăm sóc Izuna, và đừng lo, bé là đủ với mình rồi. Với lại, con trai cậu cũng như con mình vậy.”
Sachiko mỉm cười, lau nước mắt rồi ôm chầm lấy Miyuki.
“Mừng cậu trở về, Miyuki! Mình nhớ cậu lắm.”
“Mình cũng nhớ cậu, Sachiko.”
Hayato đứng lặng nhìn hai người, ánh mắt hướng về Takeshi, thầm cầu nguyện:
‘Mau khoẻ lại nhé, bạn tôi. Gia đình cậu vẫn đang chờ mà.’
Khúc khích… khúc khích…
Tiếng cười trẻ thơ vang lên khi Izuna cố vươn tay về phía mẹ.
Izuna xúc động khi thấy cả cha lẫn mẹ đều an toàn. Tràn ngập hạnh phúc, cậu định gọi “mẹ”, nhưng chỉ cười khành khạch khi mở miệng. Cậu ôm lấy mẹ, tựa đầu vào ngực mẹ đầy mãn nguyện.
Miyuki vui mừng khi thấy Izuna hạnh phúc. Cô tưởng cậu đói nên nhẹ nhàng chỉnh lại áo để cho bé bú.
Izuna bất ngờ khi mẹ bắt đầu cho bú, nhưng cậu cũng ngoan ngoãn tận hưởng dòng sữa mẹ ấm áp và bình yên.
Cùng lúc đó, ở vùng ven Konoha, bên trong một cơ sở ngầm:
Một shinobi đeo mặt nạ dê, mặc đồ ANBU, trình lên một cuộn giấy cho người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế giống hệt ghế Hokage. Người đàn ông nhận, cho ANBU lui ra rồi mở cuộn giấy đọc.
“Khốn kiếp! Kế hoạch thất bại rồi…”
Ông ta đập mạnh xuống ghế, gào tức giận.
“Âm mưu gây rối trong tộc Uchiha của mình đã hỏng. Phải nghĩ cách khác thôi.”
Previous

