Chapter 1 - Chương 1: Kết Thúc Mở Đầu Cho Một Khởi Đầu Mới
Chương 1: Kết Thúc Đã Thành Khởi Đầu
Cái chết đến với tôi khi tôi hai mươi bốn tuổi, nhanh chóng và bất ngờ.
Tôi từng là một luật sư thành đạt - có lẽ thành đạt đến mức tự gây hại cho chính mình. Vụ án tôi từ chối nhận, một vụ bào chữa mà tôi không thể biện minh về mặt đạo đức, lại trở thành chất xúc tác cho sự diệt vong của tôi. Một viên đạn duy nhất, bắn ra từ một kẻ mà tôi chưa từng làm hại, đã kết thúc một sự nghiệp đầy hứa hẹn và một cuộc đời tưởng chừng còn rất nhiều tiềm năng.
Trong những khoảnh khắc cuối cùng ấy, khi ý thức dần tắt lịm, tôi lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Tôi chưa bao giờ là người sợ cái chết, dù cũng chẳng thể nói mình tin tưởng vào bất cứ tín ngưỡng nào về những gì nằm phía bên kia. Thiên đường và địa ngục với tôi dường như chỉ là những khái niệm được tạo ra để an ủi người sống hơn là sự thật về thế giới bên kia. Tôi nghĩ mình sẽ chỉ... tan biến.
Nhưng tôi đã nhầm, nhầm một cách sâu sắc.
Bản chất của tồn tại, hóa ra, vượt xa mọi suy đoán cẩn trọng nhất của con người. Những gì tôi phát hiện ra bên kia màn đêm ấy đã thách thức mọi hiểu biết của tôi về sự sống, cái chết, và ranh giới giữa các thế giới.
Ý thức trở lại với tôi không phải là sự tỉnh giấc nhẹ nhàng quen thuộc, mà là một đợt tấn công mãnh liệt của ánh sáng và cảm giác. Đôi mắt tôi, chưa kịp làm quen với thứ ánh sáng rực rỡ ấy, phải chật vật để nhìn rõ trong khi những âm thanh lạ lẫm vang lên bên tai - những giọng nói vừa xa lạ vừa kỳ lạ thân quen.
Khi thị lực cuối cùng cũng rõ ràng, tôi thấy mình đang ngước nhìn hai gương mặt: một cô gái trẻ với mái tóc xanh dương nổi bật lấp lánh dưới ánh đèn, và một người đàn ông với đôi bàn tay chai sạn cùng bộ quần áo lấm lem than đá, rõ ràng là người quen với lao động chân tay. Ánh mắt họ đầy dịu dàng, một thứ tình cảm mà tôi hiếm khi chứng kiến, ngay cả trong kiếp trước.
“Đẹp quá,” người đàn ông thì thầm, giọng nghẹn ngào đầy cảm xúc mà tôi chưa từng hiểu hết.
Mắt cô gái ánh lên khi đáp lại: “Con có đôi mắt giống anh đấy, Marcus.”
Một cảm giác bất an lạ lùng dâng lên trong tôi khi cố gắng cất tiếng hỏi mình đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra. Nhưng thứ phát ra chỉ là những âm thanh vô nghĩa - những tiếng bập bẹ trẻ con khiến tôi kinh hoàng vì ý nghĩa của nó.
Nỗ lực cử động cũng vô vọng không kém. Dù tôi cảm nhận rõ các chi, chúng lại không chịu nghe theo ý muốn, chỉ phản ứng bằng những cử động vụng về vô thức của...
Sự thực ập đến như một tia sáng chói lòa: Tôi đã được tái sinh.
Những tuần tiếp theo là chuỗi ngày làm quen và thích nghi. Khi cơ thể non nớt lớn lên, tôi dần hiểu hơn về thực tại mới này, từng chút một ráp nối các mảnh ghép của cuộc đời thứ hai.
Tên tôi, trong kiếp này, là Ethan Blackwood. Cha tôi, Marcus, làm việc trong mỏ địa phương, còn mẹ tôi, Elena, là thợ làm bánh của làng. Gia đình tôi sống trong một xã hội dường như chưa bước vào thời kỳ công nghiệp, nơi gỗ và đá là vật liệu xây dựng chủ yếu, và mọi tiện nghi hiện đại đều hoàn toàn vắng bóng.
Ngôi làng như bị đóng băng trong thời gian, gợi nhớ những khu định cư thời trung cổ mà tôi từng đọc trong sách lịch sử. Những ngôi nhà đơn sơ nằm rải rác trên nền đất, nối với nhau bằng các lối mòn đất thay vì đường lát đá. Người dân mặc quần áo thô ráp, sinh hoạt của họ xoay quanh nhịp điệu của mặt trời mọc và lặn.
Điều kỳ lạ nhất là tôi vẫn giữ nguyên ký ức về kiếp trước. Mọi điều tôi từng học, từng trải nghiệm trong hai mươi bốn năm đầu đời đều còn nguyên vẹn trong thân xác trẻ thơ này. Hiện tượng ấy đi ngược lại mọi lý thuyết luân hồi mà tôi từng biết, nhưng tôi không thể phủ nhận sự thật trước mắt.
Thời gian trôi, từ những tháng đầu đến những năm sau, tôi dần phát triển khả năng vận động và giao tiếp. Tôi bắt đầu biết đi, rồi đi vững. Lời nói cũng tiến bộ từ tiếng bập bẹ thành câu từ rõ ràng, dù tôi luôn cố giấu bớt sự hiểu biết để tránh gây chú ý - một đứa trẻ nói năng như người lớn ắt sẽ làm người ta nghi ngại.
Đến năm thứ ba của mình ở thế giới mới này, tôi đã quen với nhịp sống làng quê, nhưng vẫn có nhiều điều khiến tôi bối rối. Chữ viết ở đây, khi tôi nhìn thấy, chẳng giống bất kỳ hệ ký tự nào ở thế giới cũ. Những ký hiệu ấy như những tác phẩm nghệ thuật hơn là chữ viết thông dụng, khiến tôi tự hỏi không biết mình đã được sinh ra ở một thời đại khác, hay thực sự là một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Bí ẩn càng dày lên trong một buổi sáng tưởng chừng bình thường. Tôi cùng Elena ra chợ làng như thường lệ. Khi đang mải ngắm ánh mặt trời buổi sáng phủ vàng lên các mái nhà đá, một tiếng xôn xao vang lên gần đó.
Một con cừu, không biết bị gì làm hoảng loạn, lao thẳng về phía tôi với tốc độ đáng sợ. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đầu nó đã húc mạnh vào thân hình nhỏ bé của mình, khiến tôi ngã xuống đất đau điếng.
Cú va chạm làm tôi choáng váng và đau đớn, nhưng tôi vẫn nghe được tiếng Elena lo lắng gọi người giúp đỡ. Một đôi tay rắn chắc bế tôi lên, đưa tôi vào một ngôi nhà mà tôi chưa từng vào - nhà của bác sĩ làng.
Bác sĩ Aldric, ai cũng gọi thế, chào Elena bằng vẻ thân thuộc của người quen lâu năm. Câu chuyện giữa họ tiết lộ nhiều điều về làng mà tôi chưa biết - Marcus vẫn đều đặn làm ở mỏ, vợ bác sĩ là Mary vừa sinh ba, cùng vô số mối quan hệ ràng buộc trong cộng đồng nhỏ bé này.
Nhưng những gì xảy ra tiếp theo đã phá vỡ mọi hiểu biết của tôi về thế giới này.
“Để tôi khám cho cậu bé,” bác sĩ Aldric nói, lấy từ kệ ra một cây gậy gỗ đơn giản. “Cái này sẽ giúp chữa lành nếu có chấn thương.”
Không chần chừ, ông đặt một tay lên vai tôi và chạm cây gậy vào cánh tay tôi. Ngay khi gỗ tiếp xúc với da, nó phát ra ánh sáng vàng dịu nhẹ lan tỏa vào cơ thể tôi. Cơn đau do bị cừu húc... biến mất hoàn toàn.
“Xong rồi,” bác sĩ hài lòng tuyên bố. “Mọi vết thương đều đã lành. Giờ cậu bé hoàn toàn ổn.”
Elena cảm ơn ông như thể mọi chuyện diễn ra đều bình thường, như thể bà không vừa chứng kiến một điều không khác gì phép thuật.
Chính khoảnh khắc đó, tôi nhận ra sự thật về tình cảnh của mình. Tôi không chỉ được tái sinh vào một thời đại hay vùng đất khác. Tôi đã được sinh ra trong một thế giới nơi những điều không tưởng là chuyện thường ngày, nơi các định luật vật lý mà tôi từng tin tưởng không còn là tuyệt đối.
Những hệ quả của khám phá này hóa ra còn lớn lao hơn tôi từng hình dung, mở ra một cuộc đời khác biệt hoàn toàn với mọi điều bình thường mà tôi từng biết.
Ba năm nữa trôi qua, tôi ngày càng hiểu hơn về sự đặc biệt của thế giới này. Phép thuật, tôi phải chấp nhận như thế, không chỉ tồn tại mà còn gắn bó mật thiết với đời sống hằng ngày. Những người chữa bệnh như bác sĩ Aldric rất phổ biến, và khả năng của họ được xem là tự nhiên như tài làm bánh của thợ bánh hay kiến thức về đá của thợ mỏ.
Nhưng vẫn còn vô số câu hỏi - về giới hạn của phép thuật, về tiềm năng của chính tôi, và về thế giới rộng lớn ngoài ngôi làng nhỏ bé này. Tâm trí người lớn bị giam cầm trong thân xác trẻ thơ của tôi luôn khao khát những câu trả lời mà dường như lúc nào cũng ngoài tầm với.
Tôi không thể ngờ rằng cuộc đời mình sắp thay đổi đến mức nào, và rằng chính quá trình lớn lên trong thế giới phép thuật này sẽ hé mở trong tôi những năng lực vượt qua mọi ranh giới giữa sự sống và cái chết mà tôi từng biết.
Previous

