Chapter 5 - Chương 5: Sự Thức Tỉnh của Thép
Chương 5: Thép Bừng Tỉnh
[Góc nhìn của Ethan]
Lời hứa về một địa vị cao hơn của Brain hóa ra chỉ là một sự lừa dối tàn nhẫn. Dù điều kiện sống của tôi có cải thiện đôi chút - thức ăn ngon hơn, chỗ ở sạch sẽ hơn - nhưng bản chất thật sự của vị trí mới này đã lộ rõ chỉ sau vài giờ. Tôi không hề được thăng chức; tôi đã bị chọn làm dự án cá nhân của Brain, trở thành vật thí nghiệm cho những trò thử nghiệm ma thuật méo mó của hắn.
Những buổi “huấn luyện” - cái tên mà Brain dùng để che đậy - không giống bất cứ loại hình giáo dục nào mà tôi từng biết. Đó thực chất là những đợt tra tấn có hệ thống, được ngụy trang dưới danh nghĩa giảng dạy, nhằm bẻ gãy ý chí tôi bằng nỗi đau kéo dài. Hàng giờ liền trôi qua trong mê mờ đau đớn khi Brain áp dụng đủ loại ma thuật để ép buộc thứ sức mạnh tiềm ẩn nào đó trong tôi phải bộc lộ.
“Ma thuật trong cậu vẫn cố chấp ngủ yên,” Brain nhận xét trong một buổi tra tấn đặc biệt khốc liệt, giọng hắn chỉ hơi thất vọng chứ chẳng buồn lo lắng. “Thông thường, bản năng sinh tồn sẽ khiến nó bộc phát từ lâu rồi. Có lẽ cậu cần... động lực mạnh hơn nữa.”
Tôi im lặng, vì đã hiểu rằng bất cứ phản ứng nào cũng chỉ khiến sự hành hạ kéo dài thêm. Máu từ những vết thương mới rỉ xuống nền đá lạnh, đỏ thẫm như lời nhắc nhở về những tuần “học tập” vô ích.
“Đừng tuyệt vọng,” hắn tiếp tục, giọng giả vờ thương cảm. “Tôi vốn rất kiên nhẫn. Sức mạnh của cậu sẽ không thể ẩn mãi được đâu. Vấn đề chỉ là tôi phải tạo đủ áp lực mà thôi.”
Sự tàn nhẫn thản nhiên trong lời nói ấy lại nhóm lên ngọn lửa giận dữ quen thuộc trong tôi, nhưng tôi đã học cách kìm nén, biến nó thành động lực giữ mình tỉnh táo, thay vì phản kháng vô ích.
“Biết kiềm chế rồi đấy,” Brain gật gù. “Ít nhất cậu cũng học được cách giữ mồm giữ miệng. Cũng được coi là tiến bộ, nhỉ.”
Ngày nối tiếp tuần, chuỗi ác mộng này cứ lặp đi lặp lại. Mỗi buổi “huấn luyện” lại là một kiểu tra tấn mới, nhằm phá vỡ mọi rào cản tâm lý ngăn cản khả năng ma thuật của tôi bộc phát. Thế nhưng giữa cơn đau không dứt, đôi khi tôi lại cảm thấy những khoảnh khắc yên bình kỳ lạ - những quãng lặng ngắn ngủi khi đau đớn lùi xa, và tôi nghe thấy tiếng thì thầm đâu đó nơi bờ ý thức.
Những khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu, nhưng đủ để tôi không sụp đổ hoàn toàn. Trong những giây phút tỉnh táo hiếm hoi ấy, tôi cảm nhận được có thứ gì đó rộng lớn và kiên nhẫn đang chuyển động trong sâu thẳm bản thân mình, như thể một thực thể cổ xưa đang dõi theo tôi đầy hờ hững.
“Thật đáng chú ý,” Brain nói sau một phiên kéo dài mà vẫn không thu được kết quả. “Bảy tiếng đồng hồ bị kích thích liên tục mà cậu vẫn còn tỉnh táo. Thể chất của cậu vượt xa dự đoán, dù năng lực ma thuật thì vẫn quá mức thất vọng.”
Hắn dừng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt tính toán. “Ba tháng luyện tập mỗi ngày, mà cậu chỉ thể hiện sự giận dữ chứ không phải nỗi sợ. Có lẽ cách tiếp cận của tôi còn chưa đủ... thuyết phục.”
Thay đổi trong thái độ của hắn khiến tôi rùng mình, dù thân xác đang rực nóng vì đau đớn. Tôi biết những dè dặt cuối cùng của hắn sắp bị vứt bỏ.
“Tôi tin rằng một biện pháp trực diện hơn sẽ hiệu quả,” Brain tuyên bố, hai tay bắt đầu phát sáng với thứ năng lượng đáng sợ. “Tự bảo vệ mình hoặc là chết - cậu tự chọn đi.”
Luồng ma thuật hắn đang tích tụ khác hẳn so với mọi lần trước. Nếu trước kia hắn luôn đo đếm để tôi đau đớn mà không chết, thì lần này, sức mạnh này chỉ hứa hẹn hủy diệt. Bản năng tôi nhận ra hiểm họa ấy, mọi dây thần kinh đều gào thét cảnh báo.
“Tạm biệt,” Brain nói, vẻ mặt đầy tò mò khoa học hơn là ác ý, như thể hắn đang tiến hành một thí nghiệm chứ không phải giết người.
Khi đòn tấn công lao đến, điều gì đó trong tôi đã thay đổi. Những tiếng thì thầm ngày nào bỗng hóa thành tiếng gầm, và thực thể kiên nhẫn kia trỗi dậy mạnh mẽ. Một nguồn năng lượng bùng nổ từ nơi sâu thẳm linh hồn tôi, cuộn trào dữ dội làm rung chuyển cả tòa tháp.
Khi hỗn loạn lắng xuống, tôi thấy mình đang đứng giữa một vòng tròn đá tàn phá, hoàn toàn không hề hấn gì. Đòn tấn công của Brain không chỉ bị chặn lại mà còn bị tiêu biến hoàn toàn. Đặc biệt hơn nữa, bàn tay phải của tôi đang nắm lấy chuôi một thanh kiếm chưa từng thấy.
Thanh kiếm trông có vẻ đơn giản - một thanh katana với đường nét thanh nhã, cân bằng hoàn hảo - nhưng sự hiện diện của nó mang lại cảm giác sâu sắc đến khó diễn tả. Đây không chỉ là một vũ khí xuất hiện nhờ ma thuật; dường như nó đã chờ đợi trong tôi từ rất lâu, trường tồn và kiên nhẫn, chỉ chờ ngày xuất hiện.
“Thật kỳ diệu,” Brain thốt lên, sự thất vọng tan biến nhường chỗ cho hào hứng. “Kiếm thuật ma pháp, mà lại theo cách hiếm thấy. Thật bất ngờ thú vị.”
Dù hắn nói vậy, tôi biết nhận định đó chưa đủ. Thanh kiếm này khác hoàn toàn mọi vật thể ma thuật tôi từng thấy qua. Nếu như vũ khí do người khác tạo ra chỉ là năng lượng tạm thời, thì katana này mang một trọng lượng và sự trường tồn hé lộ những bí ẩn sâu xa hơn nhiều.
“Giờ chúng ta mới bắt đầu quá trình đào tạo thực sự,” Brain tuyên bố, không giấu nổi niềm khoái cảm độc ác. “Nhưng trước hết, cậu cần được chữa trị. Một công cụ hỏng thì chẳng phục vụ ai được cả.”
Khi các pháp sư trị thương được gọi vào chăm sóc vết thương cho tôi, tôi vẫn đứng đó giữa phòng huấn luyện tan hoang, chăm chú quan sát thanh kiếm vừa xuất hiện từ sâu thẳm bản thân mình. Bề mặt lưỡi kiếm không chỉ phản chiếu ánh sáng mà còn phản chiếu cả thứ gì đó bản chất hơn - như thể đó là tấm gương của linh hồn, chứ không đơn thuần là thép sáng.
Điều kỳ lạ hơn nữa, tôi cảm nhận được một sự hiện diện trong chính thanh kiếm. Không phải là ý thức như loài người, mà là một thực thể cổ xưa, tỉnh táo và kiên nhẫn vượt xa hiểu biết của người phàm. Khi tôi thử hướng ý nghĩ về phía nó, tôi nhận được phản hồi - không phải bằng lời nói, mà là sự thừa nhận một mối liên kết.
“Tôi nên đặt tên cho ngươi chăng?” Tôi thì thầm, giữ giọng đủ nhỏ để các pháp sư trị thương không nghe thấy.
Phản hồi đến không phải bằng âm thanh, mà là cảm xúc - một chút thích thú xen lẫn sự nhắc nhở nhẹ nhàng, như thể thanh kiếm muốn nói rằng tên gọi vốn không đủ để diễn tả bản chất thật sự của nó.
Khi các pháp sư bắt đầu công việc, tôi suy ngẫm về biến cố bất ngờ này. Brain lầm tưởng rằng hắn đã thành công khai mở tiềm năng ma thuật trong tôi, nhưng tôi cảm thấy sự thật còn phức tạp hơn nhiều. Thanh kiếm này không phải do tôi tạo ra - mà là được hé lộ nhờ sức mạnh của tôi, được triệu hồi từ một nơi sâu hơn, nơi nó vốn luôn tồn tại.
Những tiếng thì thầm trong tâm trí tôi càng lúc càng mạnh từ khi thanh kiếm xuất hiện, mang theo những tầng nghĩa tôi chưa kịp hiểu. Chúng nói về mục đích, về định mệnh, về những quyền năng vượt xa mọi khái niệm ma thuật tầm thường của thế giới này.
Chỉ có một điều tôi chắc chắn: sự mãn nguyện của Brain trước bước phát triển này sẽ là một sai lầm chí mạng. Hắn muốn tạo ra một vũ khí cho riêng mình, nhưng thứ hắn thực sự đánh thức lại là thứ sẽ hủy diệt hắn cùng tất cả những gì hắn gây dựng.
Thanh kiếm khẽ rung lên trong tay tôi, dường như đồng tình với quyết tâm đó. Dù những thử thách phía trước còn ra sao, tôi biết mình sẽ không còn đơn độc nữa.
Previous

