Chapter 1 - Chương 1: Bước qua tấm màn, trở lại một lần nữa

Chương 1: Xuyên Qua Tấm Màn, Trở Lại

Những giấc mơ cứ ám ảnh Harry kể từ sau khi Voldemort bại trận - những hình ảnh về Tấm Màn, cái cổng vòm bị nguyền rủa nơi Sirius đã biến mất mãi mãi. Lần cuối cùng cậu mơ thấy Sở Bảo Mật, cha đỡ đầu của cậu đã chết. Thế giới nhận ra Voldemort đã trở lại, nhưng cái giá phải trả thực sự quá đắt. Harry đếm từng bước chân tiến về phía Tấm Màn, trong đầu lần lượt điểm lại những người đã ngã xuống: Cedric, Sirius, Dumbledore, Hedwig, Mad-Eye, Dobby, Remus, Tonks, Fred... quá nhiều người tốt không đáng phải chết.

Ở nhà, Ginny đang ngóng đợi - cô mang thai đứa con đầu lòng, rất cần sự có mặt của cậu. Nhưng có điều gì đó vẫn kéo Harry đến nơi này - nơi cái chết và những điều bí ẩn - như thể những tiếng thì thầm phía bên kia Tấm Màn đang mời gọi, hứa hẹn những câu trả lời mà cậu khao khát.

---

Harry choàng tỉnh trên nền nhà cứng, đắp tạm một thứ gọi là chăn cho có lệ. Ai đó đang cố phá cửa với nhiệt huyết không nhỏ.

“Pháo đâu rồi?” Giọng của Dudley. Nhưng điều đó là không thể, trừ khi -

Cánh cửa bật tung, Hagrid xuất hiện choáng ngợp nơi ngưỡng cửa, tràn đầy giận dữ. Đây chính là đêm Hagrid lần đầu tiên nói với cậu về Hogwarts, nghĩa là Tấm Màn đã đưa cậu quay ngược mười một năm. Một cơ hội thứ hai.

“Có pha được tách trà nào không?” Hagrid mở lời, màn ra mắt dữ dội phần nào bị phá hỏng bởi câu hỏi ấy. “Đi đường chẳng dễ dàng gì.”

Bác Vernon vung khẩu súng trường một cách khoa trương. “Tôi yêu cầu ông rời đi ngay! Đây là xâm nhập bất hợp pháp!”

“Thôi đi, Dursley, đồ mận khô!” Harry lần này mỉm cười công khai, không còn quá bối rối để tận hưởng cảnh Hagrid “đánh sập” bác trai bằng lời nói. Khi khẩu súng bị vặn thành bánh quy, nụ cười cậu càng rạng rỡ.

“Harry,” Hagrid nói thân tình, lấy ra chiếc bánh sinh nhật hơi bị bóp méo. “Chúc mừng sinh nhật con.”

“Cảm ơn chú,” Harry nhận lấy lịch thiệp, dù trong lòng hơi nhăn mặt trước lớp kem màu xanh Slytherin. “Có vẻ chú biết cháu, nhưng từ hồi cháu còn bé xíu ta mới gặp, chú tự giới thiệu lại được không?”

“Rubeus Hagrid, Thủ khoá kiêm Quản trường Hogwarts.” Cú bắt tay của bán khổng lồ suýt làm trật khớp vai Harry. “Còn trà thì sao?”

“Cháu e là nhà cháu đi vội quá, chẳng kịp mang theo gì đâu ạ,” Harry xin lỗi.

Khi Hagrid nhóm lửa và lôi đồ ăn ra từ chiếc áo không đáy, bác Vernon gầm gừ: “Dudley, đừng đụng vào thứ gì ông ta đưa!”

“Thằng nhóc béo nhà ông chẳng cần phải vỗ béo thêm đâu, Dursley, khỏi lo.”

Harry cảm ơn rồi nhận xúc xích, quyết định hỏi dò. “Cháu tò mò thôi, chắc chú biết chuyện của cháu?”

“Cứ gọi chú là Hagrid, ai cũng thế. Như chú nói, chú giữ chìa khoá ở Hogwarts - mà chắc con biết về Hogwarts rồi nhỉ.”

“Vâng, tất nhiên rồi.” Harry gật đầu.

Mắt bác Vernon trợn tròn. “CHÁU THẬT SAO?”

“Vâng,” Harry đáp bình tĩnh.

“Nhưng làm sao? Chúng ta đã cẩn thận lắm rồi! Sao cháu biết cái trò phù thuỷ vớ vẩn đó?”

Hagrid giận dữ đứng bật dậy, lấp đầy cả căn chòi. “Ý ông là nói thằng bé này - THẰNG BÉ NÀY - chẳng biết gì hết à?”

“Họ không nói gì với cháu cả,” Harry xác nhận, giả vờ thất vọng.

“DURSLEY!” Hagrid gầm lên.

Bác Vernon thì thầm gì đó nghe giống như ‘Mimblewimble.’

“Nhưng nếu bố không kể gì cho Harry, sao cậu ấy biết được?” Dudley nấp sau lưng mẹ hỏi.

Harry nhún vai trước ánh mắt chờ đợi của Hagrid. “Suốt mười năm qua, người ta cứ đi theo cháu, bắt tay, cúi chào. Dần dần rồi cũng hiểu ra vài chuyện thôi.”

“Chỉ ‘hiểu lơ mơ’ thì chưa đủ đâu, Harry. Con phải biết cho cặn kẽ.”

“Nhưng cháu biết rồi mà,” Harry đáp trơn tru. “Về Hogwarts, về bố mẹ cháu, về Voldemort - ”

Hagrid rùng mình. “Đừng nhắc tên đó!”

“Quen miệng thôi,” Harry mỉm cười nhẹ. “Cháu sẽ chú ý hơn. Ngày mai mình đi Hẻm Xéo chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“TÔI KHÔNG ĐỊNH TRẢ TIỀN CHO AI ĐÓ DẠY NÓ ẢO THUẬT NHẢM NHÍ ĐÂU!” Bác Vernon gào lên.

Và rồi vụ mọc đuôi lợn tất yếu cũng xảy ra, chỉ có điều Harry nhận ra lần này Hagrid có vẻ khoái chí hơn là áy náy về “tai nạn” đó.

---

Sáng hôm sau là tiếng gõ cửa sổ quen thuộc cùng nỗi bàng hoàng - đây không phải mơ. Harry thực sự mười một tuổi lần nữa, với hàng chục năm kinh nghiệm mắc kẹt trong thân xác trẻ con và bảy năm phía trước trải dài.

Quán Cái Vạc Lủng vẫn khiến cậu choáng ngợp như xưa, dù Harry xử lý ánh nhìn tò mò của mọi người một cách chừng mực. Khi Giáo sư Quirrell tiến đến - tái mét, run rẩy, còn chưa bị Voldemort ám - Harry không cưỡng lại được việc thử thăm dò.

“Thầy dạy ở đây lâu chưa ạ?”

“À, th-th-thật ra, đâ-đây là n-n-năm đầu tiên,” Quirrell ấp úng.

“Thầy dạy môn gì vậy ạ?” Harry hỏi ngây thơ.

“Ph-phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.” Quirrell trông như muốn lảng tránh chủ đề.

Harry không khỏi thấy châm biếm: kẻ mưu sát đầu tiên của mình lại sợ chính môn học mình dạy.

---

Tại tiệm Madam Malkin, Harry đối diện với Draco Malfoy khi cả hai còn chưa biết mình sẽ là đối thủ định mệnh. Có khi nào... thú vị thật đây.

“Hogwarts à?” Draco lên tiếng với giọng kéo dài quen thuộc.

“Ừ.”

“Tôi định bắt bố mẹ đi xem chổi đua sau đây,” Draco nói tiếp. “Tôi sẽ ép bố mua cho một cây rồi lén mang vào cho mà xem.”

“Chỉ cần thu nhỏ lại rồi bảo là đồ của học sinh lớn hơn nếu ai hỏi,” Harry gợi ý nhẹ nhàng. “Chắc chẳng khó đâu.”

Mắt Draco sáng lên tán thưởng. “Nghe cũng hợp lý đấy. Cậu có chổi riêng chưa?”

“Chưa.”

“Có chơi Quidditch không?”

“Tôi là Tầm thủ. Cậu thì sao?”

“Tôi cũng vậy. Biết sẽ vào nhà nào chưa?”

“Tôi nghĩ mình thích Gryffindor,” Harry cố ý đáp. “Nghe nói ở đó tiệc tùng vui nhất.”

“Cũng được, nếu cậu thích thế. Tôi sẽ vào Slytherin - cả nhà tôi ai cũng vậy - ”

“Cũng được, nếu cậu thích thế,” Harry ngắt lời, hài lòng khi thấy khóe miệng Draco giật nhẹ.

“Vào Hufflepuff thì chắc tôi bỏ học mất!” Draco nói.

“Cũng không đến mức bỏ... hơi kịch quá. Nhưng tôi cũng sẽ cân nhắc chuyển trường. Hufflepuff nghe như tên một hiệu kẹo dẻo.”

Lần này Draco phải kìm lắm mới không bật cười. Harry thầm kinh ngạc - làm Draco Malfoy cười trước cả khi biết tên nhau. Có lẽ cơ hội thứ hai này sẽ thú vị hơn cậu tưởng.

“Kìa, nhìn người kia kìa!” Draco chỉ ra cửa sổ về phía Hagrid.

“Đó là Hagrid. Chú ấy làm ở Hogwarts.”

“Tôi nghe nói rồi. Đại loại như người hầu phải không?”

“Chú ấy là quản thú,” Harry chỉnh khéo.

“Đấy, đại loại thế.”

“Không, không hẳn thế. Quản thú khác với người hầu. Sau này làm chủ lâu đài, cậu nên phân biệt cho rõ.” Harry thích thú khi thấy tai Draco đỏ lên.

“Tôi nghe nói ông ấy hung dữ lắm - ở trong chòi và hay đốt giường khi say.”

Harry thoáng bực, nhớ lại cảnh Hagrid bế mình tưởng đã chết trở về Hogwarts. “Tôi nghĩ đã say thì làm gì cũng khó, kể cả dùng phép. Hơn nữa, đâu phải ai cũng sống trong lâu đài. Nếu ai cũng thế thì còn gì đặc biệt, người ta sẽ phải nghĩ ra cách khác để khoe giàu.”

Draco gật gù. “Cậu nói cũng đúng. Có lẽ phải có những người như Hagrid mới nổi bật được ‘người đúng kiểu’.”

Harry nhịn không bình luận về cụm từ 'người đúng kiểu'.

“Ông ấy đi với cậu à?” Draco hỏi tiếp.

“Ừ.”

“Bố mẹ cậu đâu?”

“Godric’s Hollow.”

“Sao không đi cùng?”

“Họ muốn lắm chứ, nhưng Voldemort giết họ rồi,” Harry đáp tự nhiên.

Mắt Draco trợn tròn. “Cậu dám nói tên Kẻ Hắc Ám!”

“Ừ. Tôi nói đấy.”

“Nhưng họ là dân mình mà?”

“Nếu không phải, sao Voldemort phải đích thân ra tay? Ông ta bận rộn, nhiều người dưới quyền lo mấy chuyện với Muggle mà.”

“Tôi nghĩ không nên cho dân Muggle vào trường,” Draco lặp lại quan điểm cũ. “Họ đâu có biết gì về cách sống của chúng ta.”

“Có lẽ vấn đề không phải là biết về Hogwarts, mà là thiếu hiểu biết về văn hoá pháp thuật nói chung,” Harry đáp ngoại giao.

“Đúng! Thế nên phải giữ cho các gia đình pháp sư lâu đời. Mà cậu họ gì nhỉ?”

“Xong rồi đấy, em yêu,” Madam Malkin cắt lời trước khi Harry kịp trả lời.

“Hẹn gặp lại ở Hogwarts nhé,” Draco nói.

“Thử đoán tên tớ đi, lên tàu báo nhé.”

“Tớ sẽ đoán ra,” Draco nói đầy quyết tâm.

---

Tháng còn lại ở nhà Dursley trôi qua yên bình hơn trước. Vernon và Petunia kệ Harry, còn Dudley mỗi lần gặp là chạy mất dép. Harry tranh thủ học thuộc sách Độc Dược - lần này không muốn để thầy Snape bắt nạt.

Ngày cuối cùng, Harry nói với bác trai: “Ngày mai cháu cần đến ga King's Cross để bắt tàu Hogwarts.”

Vernon gật đầu cộc lốc.

“Bác chở cháu đi được không?”

Lại một cái gật.

“Kỳ ghê, trường phù thuỷ mà đi tàu hả?” Vernon lẩm bẩm. “Thảm bay thủng hết rồi à?”

“Ở Anh cấm thảm bay,” Harry giải thích. “Với lại, mỗi học sinh một cái thì tốn kém lắm. Chưa kể để trẻ con tự lái lên trường thì ai mà kiểm soát nổi.”

“Trường đó ở đâu vậy?”

“Scotland.”

“Cụ thể chỗ nào?”

“Bác định đi dự Ngày Phụ Huynh à?” Harry hỏi ngây thơ.

Mặt Petunia tái mét. “Có Ngày Phụ Huynh à?”

“Bác sẽ chở cháu đi,” Vernon miễn cưỡng nói. “Tiện thể đi London luôn.”

Khi lên phòng, Harry nghĩ về chặng đường phía trước. Bảy năm để làm lại, gây dựng lại các mối quan hệ, và cố gắng kiềm chế bản thân, tránh gây chiến với báo chí và Bộ như trước kia.

Bảy năm tới chắc chắn sẽ rất dài.

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app