Chapter 2 - nền tảng

Toji không quen với việc mình đúng. Và lạ thay, anh lại quen với điều đó rồi.

Sống không kỳ vọng gì nhiều gần như còn dễ dàng hơn. Chỉ là một gã chẳng tên tuổi, chẳng mục đích, một tấm bảng lau dở dang, vết bẩn và vết xước loang lổ, màu sắc nhạt nhòa. Anh chấp nhận điều ấy, thực hiện những cuộc tàn sát vô nghĩa như một cái máy, lạnh lùng hơn cả một con rối bị giật dây.

Nhưng việc linh cảm của anh về chuyện có một gia đình lại thành sự thật? Chuyện đó... mới thực sự khiến anh sợ.

Dù cho gia đình đó chẳng muốn liên quan gì đến anh. Toji thậm chí chẳng trách cô ấy. Có đứa trẻ nào lại muốn một người cha biến mất rồi còn quên luôn sự tồn tại của mình đâu?

Vì chết tiệt thật. Chính anh còn không biết mình có muốn có con trong đời không. Đến bản thân còn chẳng biết cách làm mình hạnh phúc thì nói gì đến một đứa trẻ.

Toji chắc chắn sẽ là một ông bố tệ hại, và mỗi lần nghĩ đến cách Maki đã lườm mình, lời nhắc nhở ấy vang lên trong đầu như chuông báo cháy, cảnh báo rằng anh chỉ là một đống dấu hiệu đỏ lộn xộn.

Chẳng công bằng với cô bé, nhưng anh chẳng thể khác được. Toji chưa bao giờ tự nhận mình là người tốt cả. Anh không hối hận vì đã ngỏ lời, nhưng có quá nhiều điều không chắc chắn khiến đầu óc anh rối tung lên như bị quấn trong lớp bông gòn.

Nhưng kệ đi. Anh đã hứa. Đã cho cô bé lời hứa của mình, và dù lời hứa đó chẳng đáng giá gì, anh cũng sẽ chết nếu không ít nhất cố gắng.

Vậy nên ba ngày sau, anh đến tòa nhà xám cũ kỹ, vì anh đã nói sẽ như thế.

Lần đầu tiên trong đời mà anh nhớ được, Toji không chỉ là không muộn - mà còn đến sớm.

Anh đến sớm gần một tiếng đồng hồ, và - Maki đã có mặt ở đó rồi, tất nhiên.

Cô bé cuộn mình trước cửa chính, đầu gối áp vào ngực, ánh mắt lơ đãng như thể đang nhìn xuyên qua mặt đất chứ không phải nhìn vào nó. Quầng thâm nhàn nhạt, tím nhẹ dưới mắt cô như thể đêm qua chẳng ngủ được. Khó mà nhận ra, nhưng Toji thì luôn để ý.

Có lẽ cũng vì sáng nay nhìn gương anh đã thấy bản mặt y hệt như thế.

Có khi cô bé cũng hồi hộp? Chắc không đâu. Chỉ qua một cuộc nói chuyện, Toji cũng biết cảm xúc ấy không nằm trong giới hạn của cô ấy.

Còn anh thì... hồi hộp thật, nhưng chẳng đời nào anh chịu nhận. Cảm giác ấy len lỏi như một cơn lạnh chẳng liên quan mấy đến gió buốt sáng sớm quất vào mặt, kiểu lạnh mà dù có đắp bao nhiêu chăn mỏng cũng chẳng ấm lên được. Cơ thể anh căng thẳng tối đa, giác quan lan tỏa khắp nơi, và anh nhận thức rõ ràng rằng hành động hôm nay của mình có thể kéo theo những hệ quả không thể đảo ngược. Nếu anh không thể làm được như những gì mình khoe khoang hôm ở tiệm vũ khí, có thể cô bé sẽ bỏ đi mãi mãi. Và thế là hết.

Anh không thể làm hỏng chuyện này, không lần nữa, không như mọi thứ khác trong đời. Anh đã mất cô một lần rồi. Toji còn chẳng sống nổi với chính mình như hiện giờ, và chắc cũng chẳng thể chịu nổi nếu lại mắc cùng một sai lầm lần nữa.

Dù Maki không nhúc nhích, anh biết cô bé đã nhận ra sự có mặt của mình. Cô chẳng buồn ngẩng lên cho đến khi anh đứng ngay trước mặt, và khi ngẩng lên, nụ cười nhếch mép dịu dàng hơn anh tưởng làm anh sững người đủ lâu để cô lên tiếng trước.

“Chú đến sớm đấy,” cô bé nói tỉnh bơ, nhưng giọng lại pha chút giễu cợt khiến cô trông đúng là mình trở lại.

Toji vung tay lúng túng. “Ừ, ừ, đừng nhắc nữa.” Thế nào cô chả lấy cớ này để cà khịa anh mãi. “Sao lại ngồi ngoài lạnh thế này? Đợi thiệp mời từ vua chuột đến dạ tiệc hoàng gia trong cung điện bỏ hoang của ông ta à?”

“Chỉ kiểm tra xem mình đến đúng chỗ thôi,” cô đáp, nghe có vẻ phòng thủ nếu Toji không hiểu tính cô.

Ờ, chắc cô bé cũng hồi hộp. Nhưng chắc chắn không vì lý do giống anh.

Anh thì chẳng biết dỗ ai bao giờ, nhưng xoa dịu thì biết. Khi cô còn chưa chịu đứng dậy, Toji điệu bộ mở cửa cho cô như quý tộc, cúi chào. “Mời công chúa vào trước.”

Câu đó làm cô có phản ứng thật. Cô lườm anh, tính giẫm lên chân anh nhưng anh né kịp với nụ cười tinh quái.

Toji đá nhẹ một viên gạch rơi từ trần khi đóng cửa lại. Một lũ nguyền rủa cấp thấp lẩn quẩn ở góc phòng như lò xo chạy cầu thang. Maki đảo mắt liên tục, như đang cố không nhìn vào cái gì đó - cái gì nhỉ? Toji ném đá về phía chúng và chúng tản ra như chuột, chạy tứ phía còn Maki thì há hốc mồm.

“Khoan, chú cũng nhìn thấy tụi nó à?!”

Toji trợn mắt, kệ luôn định luật vật lý với sinh học. “Còn cháu thì sao?!”

Ngay lập tức, tay Maki bay lên kính. Cô cầm chặt gọng kính đỏ trong tay, như sợ anh cướp mất trong hai giây tới. Gì vậy trời?

“Kính của cháu giúp được,” cô giải thích, mắt nheo lại, nhưng Toji vẫn thấy thoáng hoảng loạn trong mắt ấy. “Chú là pháp sư à?”

“Phì.” Toji chẳng buồn trả lời nghiêm túc. “Chú trông giống pháp sư lắm hả?”

“Cháu không biết,” cô đáp, mặt tỉnh bơ. “Cháu biết mấy pháp sư còn tính cách tệ hơn chú.”

“Chúa ơi, lại nữa à? Cháu có biết gì về chú đâu.”

Cô đáp lại y như lần đầu gặp. “Đúng, nên mới nói.”

Hừm, không ổn rồi. Thật ra Toji cũng chẳng ưa gì pháp sư. Năm rưỡi qua, anh chỉ hợp tác với vài tên - và đấm thêm vài đứa khác - nhưng mỗi lần tiếp xúc hơn năm phút là muốn quên luôn mình là ai.

Lại còn trước khi tính đến thằng nhóc tóc trắng kia nữa. Toji chả biết gì về nó, nhưng chắc chắn là ghét.

Ít ra Yuki còn dễ chịu hơn.

“Không, chú không phải pháp sư,” Toji xác nhận. “Sao, cháu đang tập luyện để thành pháp sư à?”

“Vâng,” cô đáp, kiên quyết như thể đủ sức dời núi lấp biển. “Cháu đang tập.”

“Hửm,” Toji chỉ biết đáp vậy. Giá mà Yuki kể cho anh nhiều hơn về giới chú thuật sư. “Gia đình cháu là pháp sư à? Có kỹ thuật bẩm sinh gì không…”

Kỹ thuật gì nhỉ?... “À, innate technique?”

“Là innate technique,” cô sửa, thoáng cười nhẹ. Gần đúng mà. “Và cháu…không có.”

Toji chớp mắt. “Không có à?”

Maki cau có. “Ừ, không có. Chú có vấn đề gì không?” Cô khoanh tay, mắt vẫn nhìn xuống đất. “Nên nếu chú định dạy cháu cách vận chú lực thì khỏi đi. Cháu còn chẳng có là bao.”

“Chả có là bao?” Toji cười. “Chú còn không có tí nào.”

Maki quay ngoắt lại, tóc quật vào mặt, mắt ánh lên chút hy vọng. Ồ, có vẻ đang ổn. “Chú - chú cũng không có? Vậy mà vẫn…”

“Vẫn làm đám pháp sư bở hơi tai ấy hả?” Toji hừ mũi. “Chuẩn.”

Có khoảnh khắc, anh thề là mắt cô bé lấp lánh ngưỡng mộ như trẻ con nhìn siêu anh hùng. Toji nghẹn lời, vội xoa tóc cô cho cô bực, vì thật ra anh không xử lý nổi cách cô nhìn mình bây giờ. Như thể anh thực sự là ai đó.

Anh chẳng đủ tự tin để tiếp nhận cảm giác ấy, nhất là từ…con mình.

Đúng là buồn thật.

May mà Toji đánh lạc hướng thành công, Maki cằn nhằn chỉnh lại tóc khi Toji vào giữa phòng, vặn lưng cho giãn cơ. Cái gương lại mờ đi sau lần lau qua loa trước đó. Không nhớ lần cuối đến đây là khi nào. Anh chẳng giỏi xem giờ hay nhớ ngày tháng.

Chắc thứ Năm? Kệ đi.

Maki theo sau. Từ túi váy, cô lấy ra con dao anh từng gợi ý - ồ, giữ lại thật này - và đưa cho anh như lễ vật. “Cháu mang cái này.”

“Ồ, cho chú à? Đẹp đấy,” anh trêu. “Giờ để vào góc đi, hôm nay không đụng đến đâu.”

Maki có vẻ tức lắm.

“Gì cơ?! Chẳng phải chú nói sẽ dạy cháu dùng nó à?!”

“Chú sẽ dạy,” Toji xác nhận. “Nhưng cháu còn phải luyện nền tảng đã. Nhà xây nền yếu thì động đất cái là sập thôi.”

Maki đảo mắt, nhưng vẫn nghe lời, đặt dao xuống với tiếng lạch cạch. “Ví dụ gì chán thế,” cô nói trống không.

“Cháu mới chán ấy,” Toji buột miệng. Trời, anh trẻ con quá mức rồi.

Nhưng Maki bật cười, đáp ngay: “Chú là chán, chứ cháu thì sao?”

Toji cười đáp lại. Hai người giống nhau quá mức, mà cũng tốt thôi - chỉ là cô ấy còn là con nít, thế thì độ chín chắn của anh đến đâu cơ chứ? Thôi kệ, ai bảo từng nhận mình trưởng thành đâu.

“Nghe này,” Toji bắt đầu. “Cháu không vung dao, kiếm hay bất cứ gì chỉ bằng tay đâu. Phải dùng chân và cổ tay.”

Maki nhăn mặt. “Gì kỳ vậy?”

“Khoan đã, để chú giải thích đã. Phần thân dưới mạnh hơn thân trên nhiều. Cháu biết đá mạnh hơn đấm đúng không? Thì như này này, đâu ai đeo kính sai số mà đòi nhìn rõ, sao lại đánh bằng phần yếu hơn cơ thể? Tất cả là lực và đà. Đánh mà dồn cả trọng lượng thì mạnh hơn nhiều, và xoay bằng mắt cá chân thì nhanh hơn cả thân trên. Cổ tay thì giúp ra đòn chính xác, phản ứng nhanh hơn nhiều so với khi dùng khuỷu tay hay vai.” Toji gõ vào bắp tay. “Nhưng không phải bỏ tập tay đâu nhé. Vẫn phải đủ khỏe để đấm mạnh và đỡ vũ khí vung vào mặt.”

Để minh họa, Toji vào tư thế, vẽ đường thẳng từ vai, hông, gối tới mắt cá. “Luôn phải để ý trọng tâm nhé. Đó là gốc sức mạnh và sự vững vàng. Không phải lúc nào cũng phải đứng thẳng, mà là giữa động tác thân trên-dưới luôn cân bằng, đến mức nếu ngừng bất kỳ tư thế nào trong trận, cháu vẫn đứng vững cả ngày.”

Maki cau mày, nhưng Toji biết cô đang tiếp thu từng lời. “Nghe cũng…hợp lý,” cô nói chậm rãi, như không tin là lời anh mà lại đúng.

“Dĩ nhiên rồi. Đánh nhau là phải nghĩ nhiều hơn tưởng. Luyện tập, rồi nghĩ về luyện tập, cho đến khi thành bản năng.” Cô bé gật đầu, Toji đắc ý cười.

Có khi anh lại làm được chuyện cho lời khuyên làm bố. “Giờ, vào tư thế xem nào.”

Maki làm theo. Với người ngoài thì tạm ổn, nhưng Toji nhìn thì…khá tệ. Khuỷu tay khóa cứng - định gãy tay chắc? Mắt cá cùng hướng, không ổn, mất hết độ linh hoạt. Vai cứng như bê tông, gối thì mềm nhũn, cổ cứng đơ nhìn như bù nhìn.

Anh đoán nhẹ nhàng không hợp với cô, mà anh cũng chẳng biết dịu dàng kiểu gì. Cứ nghiêm khắc cho nhanh.

Anh vươn tay đẩy nhẹ một cái, cô ngã như nhà bài. “Thấy chưa, ngã rồi.”

Maki cau có đứng dậy, phủi bụi khỏi váy. “Cháu sai chỗ nào?” - không phải kiểu tự bào chữa, mà thật sự muốn học.

Và điều ấy làm anh chạnh lòng. Cô bé thực sự muốn học, nhưng chẳng ai thèm dạy. Chắc mọi thứ cô biết đều tự mày mò, nghe lỏm lời khuyên dành cho người khác. Có phải vì thế mà cô ghét gia đình hồi trước? Vì chẳng ai quan tâm đứa trẻ không có chú lực, hoặc coi thường cô vì không có innate technique, hoặc bảo cô không thể mạnh mà không có jujutsu?

Thật là loại người gì mà nỡ đối xử như thế?

Vậy nên Toji cố gắng sửa sai cho họ. Anh chỉ từng chỗ cần cải thiện, cố động viên mà không dạy đời. Anh làm mẫu, giải thích những thứ với anh đã thành bản năng, dù nói năng còn lúng túng, nhưng cô cũng bớt cà khịa hẳn.

Anh chẳng bao giờ đoạt giải "giáo viên của năm", nhưng cũng không quá tệ. Có lẽ vì hai người giống nhau, nên cô hiểu cách nói chuyện lạ đời của anh. Thật ra cũng ổn - nhưng vì là Toji, anh lại lỡ miệng phá hỏng mọi thứ.

Chưa kịp kìm lại, anh hỏi: “Này, cháu còn nhớ chú không?”

“Ờ, từ lần gặp ba hôm trước ấy hả?” - cô trả lời, mắt vẫn không rời tấm gương vỡ. “Dĩ nhiên.”

“Không, ý chú là…ý là hồi cháu nhỏ ấy.” Toji nuốt khan.

“Sao phải nhớ?” - giọng buồn buồn. Có lẽ cô chẳng nhớ anh nếu anh bỏ đi từ lúc cô còn bé xíu, nhưng câu trả lời vẫn làm anh đau theo cách không gọi tên được. “Chú còn chẳng biết cháu là ai, thì chắc cũng không nhớ cháu đâu.”

Cô còn không nói ra nữa - thật sự đau. Anh không mong con gái ôm mình bật khóc, nhưng mà…

“Không, chú…chú nhớ,” anh lưỡng lự, như hỏi lại chính mình - rồi cố gắng nhớ về ký ức duy nhất. Tiếng mưa trên cửa sổ, âm thanh bệnh viện, bế đứa trẻ trong vòng tay, nghĩ rằng đó là phước lành tuyệt vời nhất ông trời ban tặng. Anh nói lại, kiên quyết: “Chú nhớ.”

Maki không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm như tìm kiếm gì đó, không biết có tìm ra không. “Thôi, mình tiếp tục tập nhé.”

Toji thở dài, rồi nghe lời. Cô vào tư thế chuẩn nhanh bất ngờ, rồi chuyển sang kỹ thuật cơ bản: đá, đấm, chuyển trọng lượng và giữ chuyển động linh hoạt, dùng ngôn ngữ cơ thể để dẫn dắt đối thủ.

Quá nhiều kiến thức cho một ngày, nhưng cô háo hức, và Toji biết cô chịu được chút bài tập về nhà. Cô nghe từng lời anh như thể tất cả đều quan trọng, vừa tuyệt vừa đáng sợ; vì chúa ơi, con gái anh đang lắng nghe mình, dù phần lớn anh nói bừa.

Cuối cùng cô thuyết phục được anh đấu tập nhanh, để thực hành với người thật thay vì cái bóng. Anh để cô chủ động, quan sát từng động tác của cô. Cô càng lúc càng tự tin. Anh gần như thấy bánh răng trong đầu cô vận động, phân tích từng chuyển động nhỏ để không phí bất cứ động tác nào. Cô mô phỏng được cả những gì anh chưa nói hết thành lời.

Chỉ có thể nói một điều: cô bé thật tuyệt vời. Lòng tự hào trào dâng, vì cô ấy…giống hệt anh, và lần đầu tiên, anh không chán ghét bản thân.

Đôi lúc, anh nhắc nhở khi thấy cô cần định hướng ngoài kỹ thuật. Nhớ lại đã nói về trọng tâm và sự ổn định, nên anh hô “Dừng lại!” ngay khi cô định đấm - và cô dừng thật.

Maki rất gần; cô gần như thành công, nhưng anh nhận ra hông hơi lệch so với mắt cá, và trước khi cô tự điều chỉnh, anh hạ thấp trọng tâm và đẩy cô ngã.

Cô bé bật dậy, rõ ràng là bực - nhưng không phải bực anh, mà bực bản thân.

“Làm lại!” - giọng đầy quyết tâm.

“Chuẩn rồi, nhóc,” Toji cười toe toét.

Đến lúc Maki tập xong thì trời đã tối hẳn, ánh hoàng hôn còn sót lại trước khi màn đêm phủ xuống. Toji ngỏ ý đưa cô về, nhưng cô nhất quyết không cần. Họ hẹn ba ngày nữa tập tiếp, và đó là chiến thắng ngọt ngào nhất đời anh, mà phần lớn anh còn chẳng nhớ nổi. Anh lê về căn hộ, nằm úp mặt xuống ghế, chẳng buồn tháo giày.

Anh mỏi - mỏi rã rời, nhưng không phải kiểu mỏi cơ mà là mỏi tận xương tủy, ngấm vào máu. Nhưng là cảm giác mỏi tích cực, kiểu đau nhất trước khi mạnh lên rất nhiều.

Có một điều chắc chắn: anh muốn có con trong đời. Cụ thể là cô bé này. Anh chẳng biết làm cha thế nào, nhưng cảm giác này đủ để lấn át mọi sự chắc chắn cũ kỹ trước đây.

Được rồi. Nếu đã định làm “bố”, anh nghĩ mình nên học mấy điều cơ bản trước khi gặp Maki lần nữa. Anh vào quán net tìm tư liệu - có sao đâu, không có máy tính cũng chẳng chết ai. Lão bà bên cạnh nhìn anh gườm gườm khi anh gõ “cách làm cha” lên Google, nhưng kệ. Anh nhấn “enter” - và trời đất, hơn tỷ kết quả? Chắc khỏi đọc. Anh chỉ lướt qua vài bài top, toàn sáo rỗng như “đừng cắt cánh con trẻ” với “hãy khen khi con làm tốt”. Ý nghĩa quái gì vậy?

“Chọn trận chiến,” một bài ghi. Ờ, tất cả luôn chứ gì. Anh đang dạy con đánh nhau mà.

Internet đúng là vô dụng. Giờ chẳng biết hỏi ai. Người duy nhất anh thường xuyên nói chuyện là Yuki, mà cô ấy chắc cũng mù tịt.

Chán thật.

Đành phải làm như mọi việc khác: không có gì trong tay, tự mày mò.

…Nhưng mọi chuyện vẫn không ổn, vì chẳng mấy chốc hai ngày qua, mai lại gặp Maki rồi, mà vẫn mù tịt vụ làm bố. Hôm nay thậm chí còn đi làm, mà đánh đám buôn lậu trong nhà kho tồi tàn thì mong gì giác ngộ. Vừa ra đòn vừa nghĩ ngợi, xương sườn bọn kia gãy răng rắc dưới nắm đấm, chân tay nứt như thủy tinh gặp gối anh. Đạn bay đến tay anh, bị bóp nát trong tích tắc, mặt gã đối diện sững sờ đủ lâu để Toji nảy ra ý tưởng ngu ngốc.

Thêm một quyết định tồi tệ nữa cho top 10 của đời mình.

Anh nhảy khỏi nền bê tông, bụi bốc lên như kim cương đen. Anh giật súng khỏi tay tên buôn lậu, bóp bẹt nòng súng như giấy, chỉ bằng tay không. Anh túm cổ áo hắn, dí sát mặt.

“Này,” Toji nói tỉnh rụi. “Có con không?”

Gã thở khò khè, tay run rẩy vô vọng. Toji lườm, giả vờ chán chường. Hắn thôi vùng vẫy, thả lỏng.

“Có…một đứa con gái. Mười ba tuổi.”

Toji dừng lại. “Ồ, tôi cũng có con gái. Mà mới sáu tuổi thôi. Tôi nghĩ vậy.”

“Anh nghĩ?”

“Này, coi chừng mồm. Đang ở tình thế nào rồi mà còn dám chê trách?” Toji lắc hắn, hắn rên rỉ. “Dù sao, tôi có chuyện muốn hỏi. Làm sao để gần gũi với con?”

Hàm gã rớt xuống, nước dãi tứa ra đỏ hồng vì máu. “Anh sẽ giết tôi à?”

Không đâu, nhưng hắn đâu cần biết. “Tùy. Trả lời đi.”

“Không còn ai hỏi được chắc?”

“Toàn hỏi vớ vẩn!”

Gã lắp bắp: “Tôi…tìm hiểu sở thích, xem nó thích gì? Quan tâm tới điều khiến nó vui, cho nó thấy anh quan tâm?”

Toji chớp mắt. “Lời khuyên cũng ổn đấy,” anh cười ngọt ngào mà mắt thì lạnh. “Cảm ơn.” Rồi anh đấm ngất luôn.

Anh thả xác hắn xuống, bước ra ngoài thưởng cho mình một chầu rượu - nhưng một tên buôn lậu khác tỉnh lại, gọi giật lại.

“Không định kết liễu luôn à?” - hắn cười nham hiểm, nhắc Toji nhớ đã nhổ ít nhất bốn cái răng của hắn.

“Không,” Toji đáp, rồi dẫm lên mặt hắn. “Hắn còn phải về nhà với con nữa.”

Nghe lời khuyên từ nguồn mờ ám, Toji cũng thử áp dụng khi gặp Maki sáng hôm sau. Nghỉ uống nước giữa lúc luyện đá và đấu tập, Toji hỏi: “Này, Maki. Sở thích của cháu là gì?”

“Sở thích á?” - Maki nhăn nhó. Lạ lắm hả trời. “Đánh nhau. Chứng tỏ bản thân. Và mạnh lên.”

Toji không nhịn được cười. Quý hóa thật. Chỉ mong con bé đừng mê cờ bạc như anh. “Nghiêm túc đi, có sở thích gì trẻ con không? Như mấy đứa sáu tuổi ấy?”

“Cháu không phải sáu tuổi,” cô vươn thẳng lưng. Dễ thương. “Chủ nhật tuần sau là bảy rồi.”

“Tin mới, nhóc, nghĩa là giờ vẫn sáu.” Rồi anh sực nhớ, ngực nặng trĩu. Sinh nhật con gái mình.

Chẳng lạ khi anh không nhớ nổi, nhưng cũng khiến anh bứt rứt. “Sinh nhật à? Có làm gì không?”

“Tất nhiên là không,” cô nói gắt. “Chuyện đó vô nghĩa.” Nhưng giọng cô chua chát quá mức.

Toji cau mày. “Buồn ghê. Đứa trẻ nào cũng nên được vui sinh nhật.”

“Nhà cháu thì không.”

Câu nói như tát vào mặt anh, nỗi giận trắng xóa cả tầm mắt. Chết tiệt, sao họ lại đối xử với con anh như vậy? “Ờ,” anh chỉ nói được thế, vì sợ nói thêm cô lại giận bỏ đi, nhất là khi đã biết chuyện này.

“Chủ nhật tuần sau. Vậy…còn bốn ngày nữa?”

Maki nhìn anh kỳ lạ. “Cháu đã nói là tuần SAU, nghĩa là tám ngày nữa, thiên tài ạ. Giờ chú nghĩ hôm nay là thứ mấy?”

Chết, Toji nhíu mày. “Ờ…thứ Tư?”

Maki chỉ cười khẩy. Thôi, dù là ngày gì thì cũng sai rồi. Danh tiếng anh chắc chẳng thể tệ hơn. “Quay lại câu hỏi của chú, hay chú phải nhây lên nữa?”

“Chú luôn nhây.”

“Cháu cũng thế.”

Maki cúi mặt, mắt buồn. “Gia đình bắt cháu phải đúng mực, tập mấy thứ truyền thống như múa hay thư pháp,” cô nói. “Nhưng cháu ghét. Cháu thích phim hành động dở và nghịch bùn. Thích leo cây nữa.” Mặt cô càng buồn, rồi trống rỗng. “Hoặc là…cháu nghĩ thế. Chứ có bao giờ được leo lâu đâu. Anh họ cháu hay đạp cành cây cho phụ huynh biết rồi mắng cháu.”

Anh gần như hình dung được: con gái mình bị mắc kẹt trên cây, một thằng nhóc nào đó phá cho cành gãy rồi cười ha hả, Toji nuốt nghẹn cục tức. Lần đầu tiên anh cảm thấy tức thật, kiểu tức chỉ so được với khi bị thằng tóc trắng bắn mất nửa người. Bọn khốn đó mà dám xưng là cha mẹ ư? Còn thằng anh họ nào, Toji sẽ giết nó thật.

Dù vậy, đây là lần cô chia sẻ nhiều nhất với anh, không thể làm cô mất niềm tin. “Sở thích hay đấy,” Toji đáp, dù giọng vẫn khàn. “Chú cũng thích mà.”

Nhưng anh biết chỉ đồng ý không đủ, chẳng cần bài viết nào hay... thằng buôn lậu cũng biết điều đó. Vậy nên bốn ngày sau, khi trời vừa rạng sáng, Toji vét sạch túi mua đồ chuẩn bị, đến chỗ tập sớm tận hai tiếng chỉ để khịa khi cô đến sớm hơn một tiếng rưỡi.

Cô nhận ra có gì đó lạ, mặt cau có trước khi đến cửa. “Sao hôm nay chú lại đến sớm thế? Sao không vào trong? Với cái thứ chú cầm là cái gì vậy?”

“Hôm nay hỏi nhiều ghê,” anh cười. Định xoa đầu cô mà cô né nhanh. Khi nào mà phản xạ cô nhanh thế? “Chọc cháu cho vui thôi mà.”

Nửa thật nửa đùa, nhưng Maki nhận ra phần thật. “Đó là giỏ picnic hả?”

“Không,” Toji gắt. Mặc dù đúng là cái nhãn ghi thế. “Chỉ tiện mang đồ ăn thôi. Hôm nay chúng ta đi dã ngoại.”

“Dã ngoại?” - cô ngơ ngác. “Đi đâu?”

“Bình tĩnh, rồi biết.”

Hai người giống nhau khoản thiếu kiên nhẫn. “Đi đâu vậy?” - cô hỏi mãi. Anh đi nhanh hơn, cô phải chạy mới theo kịp - gần kịp.

Anh khá thích thú, cho đến khi cô níu quần anh làm anh suýt đứng tim.

Được rồi, bật chế độ làm bố. Toji đặt cái giỏ - không phải picnic! - rồi bế cô ngồi lên vai, mặc cô phản đối. Cô đạp vào ngực anh, nhưng tay bám áo anh chặt hơn cần thiết, anh cũng chẳng quan tâm.

“Không, chú không thả đâu. Cháu chậm quá,” anh vỗ đầu gối cô, cô lại đạp, anh nắm chân cô, cô hét. Anh xách giỏ, tiếp tục đi. “Sắp đến rồi.”

Đến công viên, Toji đặt cô trước gốc cây sồi cũ to giữa sân. Cây to đến mức gọi là cổ thụ cũng chẳng ngoa, lá xanh vươn tận trời, cành đan xen như mê cung. “Hôm nay không tập võ,” Toji nói nhẹ. “Hôm nay leo cây.”

“Leo cây?” - Maki nhắc lại. Mặt cô không rõ cảm xúc, Toji không đoán nổi. Có gì đó vừa hy vọng vừa đau đớn.

“Ừ, leo cây. Kiểu luyện tập khác. Sức mạnh, linh hoạt, đại loại thế. Đừng thắc mắc thầy giáo.”

“Eo, đừng xưng thế nghe ghê lắm.”

Toji chưa kịp đáp, lấy quả táo trong giỏ gõ lên đầu cô. Cô ném lại, anh bắt được, cắn một miếng.

“Cảm ơn nhé.”

Cô quay đi, nhưng không kịp giấu nụ cười mỉm.

Không cần bảo lần nữa. Maki nhìn cây đúng nửa giây rồi lao tới, mắt đã dò đường lên ngọn. Cô nhảy lên cành thấp nhất, cố giấu háo hức. Toji buồn vì con bé phải như vậy.

Toji cũng trèo lên sau. Anh leo không vui như cô, nhưng anh quyết tâm tạo kỷ niệm vui đầu tiên với con gái. Thận trọng kiểm tra từng nhánh trước khi bám. Khi nhìn lên, Maki nhìn anh đầy tinh nghịch.

“Chú leo dở quá.”

Toji giả vờ sốc. “Này, chú cố hết sức rồi!”

“Cố mà dở quá,” cô cười tươi.

Trời, con bé này làm anh bạc tóc mất. Ngoại hình là điểm mạnh duy nhất còn lại mà.

Cô vẫn nhìn anh kiểu sắp cười phá, Toji phồng ngực không biết là bực hay gì. Được rồi, cô muốn thể hiện, anh chiều. Anh nhắm mắt, đu mình lấy đà, lộn một vòng lên chỗ cô trong tích tắc, đáp xuống cực chuẩn, cúi đầu chào đầy tự mãn.

“Không công bằng!” - cô hét lên, nhưng - là nụ cười thật sao?

Cô lấy đà nhảy lên cành anh đứng, nhưng… hụt. Anh chỉ kịp thấy nét hoảng loạn thoáng qua mặt cô trước khi cô rơi.

Toji lập tức lao theo, không chút do dự. Anh chỉ nghĩ đến nỗi sợ trong mắt con, và nhận ra mình không bao giờ muốn thấy lại nó nữa. Anh ôm lấy cô, lật người lại, hạ đất bằng lưng.

“Á, nhóc, đau đấy,” Toji thở hổn hển. May mà Yuki bảo là “hạn chế thiên phú” gì đó làm anh trâu bò, nên không sao. “Cẩn thận chứ, chú già rồi.”

“Chú có trẻ gì đâu,” cô đáp, nhưng giọng lưỡng lự. Trời, đau tự ái thật. “Chú bao nhi

Previous Chapter

Next Chapter

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app