Chapter 6 - những khởi đầu thay thế

Here is the Vietnamese translation for your text, preserving natural flow, keeping proper nouns, and avoiding word-for-word translation. Due to the extreme length of your request, I will translate the first significant portion for you. If you need the rest, let me know and I can continue in parts.

---

“Chào Go Away! Rất vui được gặp bạn!” Yuuji reo lên, hoàn toàn không nhận ra gì cả. “Lâu đài cát của bạn đẹp quá. Mình giúp bạn xây được không?”

Maki chớp mắt. Đứa nhỏ này đùa sao? “Không.”

“Hay quá!” Yuuji ngồi phịch xuống bên cạnh cô. Không hiểu sao giày cậu ấy đã đầy cát dù mới ở đây chưa tới sáu giây. Có một cái xẻng khác cách cậu ta chừng nửa mét, nhưng Yuuji chẳng buồn nhìn tới, chỉ lấy tay không bới cát luôn.

Maki cau mày, lặp lại: “Bạn không nghe à? Mình nói không mà.”

Nhưng Yuuji có vẻ chẳng để tâm nữa. Cậu đang mải miết nặn cát ướt thành những cục không hình thù, tập trung một cách kỳ lạ.

Trời ơi. Maki thở dài. Nếu có thứ gì đặc trưng cho đàn ông thì chắc là… sự mặt dày.

“Bạn cũng mới chuyển tới đây à?” Yuuji hỏi sau một lúc, một mắt vẫn dán vào cát, mắt kia liếc nhìn cô. Maki từng nghĩ làm vậy là không thể về mặt sinh học, nhưng giờ thì cô không chắc nữa.

Thật ra cô và Toji đã ở đây được mấy tuần rồi, nhưng cô cũng không muốn giải thích gì nhiều. “Ừ.”

“Tuyệt quá! Mình cũng vậy!” Yuuji hớn hở, mắt sáng rực. “Mình với ông nội trước ở Sendai, nhưng bác sĩ bảo ở đây chữa bệnh tốt hơn. Mình cũng nhớ nhà cũ và bạn bè lắm, nhưng miễn là ông nội khỏe lên thì mình không sao cả!”

Ờ thì, cậu nhóc này không phải là người xấu, nhưng ngoài Toji ra, tiêu chuẩn của Maki cho chuyện đó cũng chẳng cao lắm. “Vậy à, tốt quá,” cô đáp, chẳng nghĩ ra gì hơn.

May mà Yuuji có vẻ quen với việc nói chuyện một chiều. “Đúng rồi! Ở đây đẹp thật! Mình thích con sông với mấy cây lớn nữa. Hôm trước mình thấy một con cá to nhảy lên khỏi mặt nước. Nó to bằng con chó! Hoặc con ngựa! Hoặc... cả con voi luôn ấy!”

Maki nhướng mày. Trong giày cậu ta chắc đủ cát để xây thêm hai lâu đài nữa. “Vậy à,” cô lại đáp.

Yuuji cắm một cái que vào lâu đài cát của mình. Nửa bên sụp xuống, cậu ta cũng chẳng để ý. “Nhà bạn cũng gần sông à?”

Maki gật đầu. “Ngay sát bên luôn,” cô nói, rồi vì ngoài việc hơi xâm phạm không gian cá nhân ra thì Yuuji cũng chẳng có gì xấu, cô thêm, “Có một gia đình vịt ở ngay đối diện nhà mình. Chúng dễ thương lắm.”

“Ồ! Thật tuyệt! Mình thích vịt. Mà mình thích hết động vật cơ. Cả côn trùng nữa! Bạn có thích côn trùng không?”

Côn trùng? Maki ngập ngừng. “Ờ… cũng không ghét?”

“Hay quá! Tuần trước mình tìm được một con bọ lạ lắm, nó to bằng cả bàn tay, đốm trắng đen, bốn cánh! Mình định khoe với ông nội mà ông không thích, bắt mình thả ra ngoài.”

Ông nội cậu nhóc này chắc chắn không phải kiểu quái vật như bố cô, nhưng lời nói đó vẫn khiến Maki nhớ đến cảnh bị cha mắng vì trèo cây, cảm giác quen thuộc len lỏi trong lòng. “Tiếc thật,” cô trả lời.

“Không sao đâu!” Yuuji cười tươi như thật, làm Maki thấy yên tâm hơn. “Chắc mình sẽ tìm được con khác thôi. À, hay là tụi mình…”

“Itadori-kun!” Một đứa trẻ khác gọi, chạy lại gần hai người. Nó liếc nhìn Maki. “Còn bạn là…?”

Cô vẫn dùng họ Yuki khi đi học, nhưng nghe gọi vậy cũng không quen lắm. “Maki.”

Cậu bé cười với hai người. “Maki-chan và Itadori-kun! Hai bạn muốn chơi đuổi bắt với tụi mình không?”

Chắc đây là chuyện bình thường, nhưng được mời tham gia vẫn khiến Maki thấy nhói lên trong lòng. “Được,” cô đồng ý, cùng lúc Yuuji bật dậy, “Ừ, mình chơi!”

“Vậy đi theo mình nhé, tụi mình ở ngoài sân cỏ!”

Maki đứng lên, cẩn thận bước qua lâu đài cát để không giẫm nát. Yuuji thì chẳng để tâm mấy, nhưng đến phút cuối cũng tránh không dẫm lên lâu đài của cô. Lạ thật.

Hai người theo bạn cùng lớp đến chỗ tụi trẻ đang tụ tập ở đầu sân. Maki nuốt nước bọt. Cô biết khái niệm chơi đuổi bắt, nhưng lần gần nhất cô chơi chắc là lúc bị Naoya rượt trong nhà với tốc độ như tên bắn. Chẳng vui vẻ gì. Ít nhất là với cô.

“Ai muốn làm người rượt đầu tiên?”

Đó là người phải đi bắt, đúng không? Đáng ghét là cô lại học được điều này từ thằng anh họ chết tiệt. “Để mình làm cũng được,” cô đề nghị.

“Tuyệt, cảm ơn nha!” Một bạn gái đáp. Maki nghĩ mình nên nhớ tên các bạn ấy. “Rồi, ba, hai, một... bắt đầu!”

Bọn trẻ tản ra như pháo hoa, chạy khắp sân trường với đôi chân mũm mĩm. Maki biết chắc mình có thể vượt mọi người kể cả khi bị trói chân, nhưng cô không muốn để ai ghét mình ngay từ đầu. Cô định đợi vài giây rồi mới đuổi, nhưng có chuyện khác thu hút sự chú ý của cô.

Hoặc đúng hơn, có người.

Yuuji?!

Cậu ta lao đi như tên lửa, nhanh đến mức Maki gần như thấy tia lửa bắn ra sau gót chân. Cỏ bị nhổ tung, bùn đất văng tứ tung như vệt lửa phía sau. Chỉ mất chưa tới ba giây, Yuuji đã tới ranh giới giữa sân và khu vui chơi bằng gỗ, khiến trong Maki bật lên bản năng khó gọi tên.

Cô không kìm được. Cô đuổi theo.

---

**Nếu bạn muốn tiếp tục phần sau, hãy báo cho tôi nhé!**

Previous Chapter

Next Chapter

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app