Chapter 8 - thời khắc tuyệt vời nhất trong năm

Here is the Vietnamese translation, as requested. I have kept proper nouns intact, avoided word-for-word translation, and aimed for natural, idiomatic Vietnamese wherever possible.

---

Xét mọi thứ, thì kết cục này cũng không phải là tệ nhất cho trận chiến vừa rồi.

Quan trọng nhất là Toji vẫn còn sống, và Maki vẫn còn cha. Có lẽ cũng không sao nếu như Gojo không sống sót, nhưng thôi, anh ta còn có con mà, đúng không? Thêm nữa, bọn trẻ là con nuôi, có lẽ cha ruột của chúng cũng nằm sâu dưới mộ rồi, mà Toji thì chẳng muốn là người phải trả tiền trị liệu tâm lý nếu chuyện đó xảy ra một lần nữa.

Toji vẫn chưa kịp tiêu hóa lời mời công việc, nhưng nếu thằng nhóc nói đúng một nửa về số tiền anh ta có thể kiếm được, thì quả thật khó mà từ chối được.

Vả lại, Toji cũng sẽ nói dối nếu bảo rằng mình không thực sự cần một công việc mới. Anh quá mệt mỏi với việc lén lút ra ngoài ban đêm, tránh né những câu hỏi mỗi khi Maki hỏi về công việc, và tẩy trắng phòng tắm để xóa đi những vết máu trên nền sứ trắng tinh. Đây không phải là kiểu thay thế mà anh từng nghĩ đến, nhưng anh cũng chẳng có quyền kén cá chọn canh. Ít ra, lần này anh có thể tận dụng kỹ năng tốt nhất - hay nói đúng hơn, là duy nhất - của mình một cách an toàn và có tổ chức hơn. Thật ra, đây chắc là phương án thay thế tốt nhất rồi.

...mà nói vậy thôi, Toji vẫn cảm thấy cay đắng khi nhìn Gojo đi lại khắp căn hộ như thể là chủ nhà, kéo bùn đất, máu và nước tan chảy lên nền gỗ thật (thật đấy!) bằng những dấu chân dơ bẩn.

“Oi, tôi không nhớ là đã mời cậu vào nhà,” Toji càu nhàu khi thằng nhỏ đảo cặp mắt xanh lè khắp các bức tường. “Làm ơn sửa lại cửa trước khi con gái tôi về từ buổi ngủ lại nhà bạn nhé.”

Gojo chớp mắt ngơ ngác: “Hả? Tôi sửa kiểu gì được?”

“Không biết, dùng mấy trò phù thủy của cậu đi hay gì đó.”

“Ờ, đâu phải cứ thế là được.”

Trời ạ, vậy thì dùng làm gì? “Vậy thì tự nghĩ cách đi, đồ khốn. Tôi không muốn phải giải thích với nó tại sao ngoài sân nhà mình trông như phim xác sống rẻ tiền vừa quay xong.”

Nhưng Gojo chỉ nhún vai: “Đó là vấn đề của anh chứ không phải tôi.”

“Ồ, để tôi cho cậu biết thế nào là vấn đề của anh,” Toji gằn giọng. “Tôi còn có hàng xóm đấy nhé. Làm sao tôi giải thích được hết cái đống ma thuật quái gở mà họ vừa thấy?”

Gojo vung tay như xua đi: “Bình tĩnh đi, chẳng ai thấy gì đâu. Đã có rèm che rồi! Tôi sẽ cho người qua dọn dẹp trước khi mặt trời mọc.” Cậu ta khoanh tay yếu ớt. “Vậy nên, thư giãn đi, lão già.”

Toji chỉ muốn uống thuốc giảm đau vào lúc này. “Mà ‘người của cậu’ là ai vậy?”

Thằng nhóc gõ ngón tay lên cằm suy nghĩ rồi trả lời: “Ờ, nếu anh thấy một người trông u ám, tóc đen rẽ ngôi giữa, đeo kính thì cứ mặc kệ anh ta làm việc. Đừng lo, anh ta quen dọn mấy mớ hỗn độn của tôi rồi!”

Toji bỗng thấy đồng cảm lạ lùng với người xa lạ vô danh này. “Sao cũng được.” Ít ra thì anh cũng không phải bịa lý do tại sao tuyết ngoài sân lại đỏ hơn trắng. Có thể Yuuji sẽ tin nếu anh nói là xe chở tương cà phát nổ, nhưng chắc chỉ có mình nó trên đời tin thôi.

Gojo vẫn cứ lảo đảo quanh nhà như món đồ chơi lên dây cót, lâu lâu lại cố giấu chuyện mình sắp ngã. Cậu ta thò đầu vào phòng của Maki: “Đây là phòng con gái anh hả?”

Toji nghiêm mặt: “Bước vào đó một bước là bước cuối cùng của đời cậu.”

“Ui, đáng sợ ghê.” Gojo kéo dài giọng, nhưng cũng không dám cãi. Toji tự hỏi không biết bao nhiêu phần trong cái vẻ ta đây của thằng nhóc là thật. Thôi, tốt nhất đừng cố phân tích tâm lý nó làm gì, dễ bị lún sâu không thoát ra nổi.

Thằng nhóc bước đi, mệt đến mức suýt trượt té vì dẫm vào vết chân ướt của chính mình. Hừm, đáng đời.

Nhưng dù rất thích nhìn thằng nhóc ăn nền nhà, Toji cũng chẳng muốn phải cọ rửa vết xác người trên sàn phòng khách. Anh bước đến, nắm lấy cổ áo rách nát của Gojo, thích thú thấy thoáng hoảng loạn lướt qua mặt nó. Anh kéo nó vào bếp như lôi búp bê vải rồi đặt lên ghế cao. Thằng nhóc nhăn mặt như lúc Maki với Yuuji cho mèo hoang đi tắm.

“Thử thách mới: Ngồi yên năm giây thôi,” Toji thở dài. Thằng nhóc lập tức nghịch cái cúc áo lỏng trên tay áo, Toji bật cười: “Wow, chắc cậu được ba giây đấy. Tôi đoán hai giây thôi mà. Thôi để tôi tặng cậu cúp khích lệ.”

Gojo lè lưỡi chọc quê lại. “Ê, cho tôi cốc nước, tôi cần bù nước.”

Chúa ơi, nghe phát rợn người. “Bù nước,” Toji lầm bầm. Có muộn để dìm chết nó không nhỉ? Dù sao, anh cũng lấy ly, rót nước máy rồi đặt mạnh xuống bàn cho nó văng tí nước.

“Mời quý khách dùng nước.” Toji nhe răng cười khi thằng nhóc nhìn anh đầy bực bội. Gojo uống ực một hơi, nước chảy xuống cổ nhìn cũng khó chịu chẳng kém.

Thật ra, Toji cũng thấy mình bẩn thỉu không kém. Vết máu trên ngực bắt đầu đóng vảy, còn lưng chắc nhìn như tô mì Ý. Anh vội vào nhà tắm lấy xà phòng và dầu gội, rồi quay trở lại bếp rửa qua ở bồn rửa. Không đời nào anh để thằng nhóc một mình trong nhà để đi tắm. Anh hay nói là không tin nó bằng sức quăng nó được, nhưng thật ra anh quăng nó cũng xa phết đấy.

Gojo nhìn xà phòng thèm thuồng. Cũng tội, nếu Toji quan tâm đến nó thật.

Thằng nhóc nhúc nhích, Toji đảo mắt: “Lại đây nếu cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, đồ kỳ dị. Tôi cũng chẳng muốn ruột gan cậu chảy lòng thòng khắp nhà đâu.”

Thằng nhóc có vẻ bất ngờ, nhưng rồi cũng bước lại, Toji tránh sang một bên lau khô tóc bằng khăn lau bếp. Tuyệt, lại thêm thứ nữa phải giặt thay sau tối nay.

Nhưng mà, nhìn đi, anh lại còn tử tế với thằng nhóc suýt giết mình đến hai lần cơ đấy. Đúng là nên tặng huy chương cho bản thân.

Toji đưa cục xà phòng, đập cái “rầm” lên bàn cạnh Gojo.

...và tất nhiên, Gojo làm anh hối hận ngay lập tức: “Eo ơi, sao chú dùng dầu gội năm trong một vậy?! Tóc hỏng hết!”

“Lỗ chân tóc là cái quái gì?!”

Gojo rên rỉ khi bắt đầu gội, rồi nhăn nhó nhìn tóc đầy xà phòng: “Thật sự! Sống kiểu gì vậy trời?”

Đồ dở người. Toji khoanh tay: “Kiểu gì là kiểu gì?”

Gojo đưa chai dầu gội dí sát mặt Toji, chọc ngón tay dính xà phòng vào nhãn như thể trả lời vậy. “Này!” Cậu ta đập cái chai xuống bàn rồi tiếp tục xả tóc đến khi nước trong veo. Rồi cậu ta hất tóc như chó sau khi tắm, nước bắn tung tóe khắp bếp. Toji chỉ muốn bóp chết cái kiểu tự cao tự đại này của nó.

“Có máy sấy tóc không?” nó còn dám hỏi.

Thật không tin nổi. “Không, mà cậu thử chui vào máy sấy trong phòng giặt xem? Tôi sẽ bật chế độ sấy lông tơ cho cậu.”

Gojo nhìn anh chằm chằm không cảm xúc, Toji thì tự cười lấy mình. Nếu thằng nhóc không biết thưởng thức khiếu hài hước siêu đẳng của Toji thì kệ nó thôi.

Gojo lấy thêm khăn lau tóc trắng, cố gắng vắt cho khô – nói thật là chẳng khô mấy. “Không tin nổi là tôi bị kẹt với chú rồi đấy.”

Sớm thế luôn à?! Toji cau có: “Oi! Chính cậu chủ động mà! Chưa tới mười lăm phút nữa!” Dù sao, mọi thứ cũng chưa chính thức – Toji đã không trông chờ gì lắm vào việc gặp mấy ông sếp lớn. Nhưng anh có cảm giác từ chối Gojo không phải chuyện người ta làm.

Thôi thì lúc khác trả đũa nó cũng chưa muộn. Miễn là không phải lúc hai đứa còn đang rỉ máu trong bếp.

Điều này đang ngày càng đáng lo hơn rồi. Toji bắt đầu thấy chóng mặt vì mất máu, còn thằng nhóc cũng không khá hơn là mấy.

“Đưa điện thoại đây, để tôi gọi bạn bác sĩ của tôi qua,” Gojo nói như thể đọc được ý nghĩ của Toji. Đúng là rợn người thật. “Cô ấy gần như chẳng bao giờ ngủ, nên chắc tầm nửa tiếng nữa là tới. Vậy nên, đừng có lăn ra chết trước nhé.”

“Toji nên là người nói câu đó mới đúng,” Toji đáp lại. Thằng nhóc trông như vừa bị cho vào máy xay sinh tố. “Sao không dùng điện thoại của cậu?”

Gojo móc ra cái điện thoại ướt sũng, vẫy qua vẫy lại: “Chú phá hỏng rồi, khi ném tôi xuống sông băng ấy, thiên tài. Chịu trách nhiệm đi.”

Toji thở mạnh và đảo mắt. Ờ, cũng đúng. Anh quay về phòng lấy điện thoại trên bàn ngủ - chết tiệt, quên sạc mất. Thôi, tám phần trăm chắc đủ. Trước khi đưa máy cho Gojo, anh nhắn nhanh cho Yuki tóm tắt trận đánh và kết quả. Vài giây sau, cô ấy gửi lại tin nhắn toàn ký tự loạn xạ, chắc chắn chẳng phải điềm lành.

Anh cũng không chắc có nên tin bác sĩ bạn Gojo không, nên bảo Yuki ghé qua để chữa cho mình. Ừ thì, vì lần trước cô ấy làm tốt mà. Không có lý do nào khác đâu.

Trước khi quay lại bếp, anh trả lại thanh katana vào tủ của Maki sau khi rửa sạch máu của Gojo. Vẫn còn mùi đồng lờ mờ, chỉ hy vọng là nó sẽ bay hết trước khi Maki cần dùng đến.

Anh quăng điện thoại cho Gojo khi quay lại, Gojo chụp lấy một cách điệu nghệ. Nó bắt đầu bấm liên hồi trên màn hình, vừa cười khúc khích: “Điện thoại chú cùi thật.”

“Cậu mới cùi ấy,” Toji đáp lại như trẻ con. “Tôi không mua điện thoại mới cho cậu đâu nhé. Mọi chuyện đều là lỗi của cậu.”

Gojo nhăn mặt: “Lỗi của tôi mà chú ném tôi xuống sông à?!”

“Chính xác là vậy.” Anh nhảy lên bàn bếp, tựa đầu vào tủ, mắt dần khép lại. Anh hít thở chậm lại, im lặng vài phút; cảm nhận nhịp tim chuyển từ đập thình thịch sang nhẹ nhàng, cơ thể dần thả lỏng. Một lúc sau Gojo lại lên tiếng.

“Này, lão già. Chú sắp chết chưa đó?” Không hẳn là lo lắng trong giọng, nhưng Toji cũng chẳng biết gọi là gì cho đúng.

“Chú mày mơ đi,” anh làu bàu. Gió lạnh thổi qua chỗ cánh cửa bị đập thủng, Toji phải cố kiềm chế không rùng mình. Anh gõ móng tay lên mặt đá trong khi hai người cùng chờ bác sĩ của mình tới.

Yuki tới trước, nhanh hơn bạn bác sĩ của Gojo. Toji thấy hơi tự hào về điều đó. Cô ấy bước vào, vác cửa nhà anh trên tay và cười đểu: “Ê, trai đẹp. Hình như anh đánh rơi cái này thì phải.”

Toji cười đáp lại: “Cảm ơn em nhé, cưng. Nãy giờ anh cũng thắc mắc nó lạc đâu.”

Gojo mở to mắt nhìn hai người rồi nở nụ cười gian, kiểu mà Toji chẳng muốn phân tích chút nào.

“Satoru Gojo! Lâu rồi không gặp,” Yuki vẫy tay, đặt mấy vật tư y tế lên quầy cạnh Toji. “Trước giờ tôi chưa từng hỏi cậu câu này. Loại phụ nữ nào là gu của cậu?”

Gojo ngẩn ra một giây rồi nhăn mặt: “Phụ nữ á? Thôi, xin kiếu. Xin lỗi, tôi không thích con gái.”

Toji nhướng cả hai lông mày lên trán. Ồ. Thì tình yêu là tình yêu thôi.

Yuki bật cười lớn: “Câu trả lời hay đấy! Tôi duyệt.”

Gojo lắc lắc mấy ngón tay kiểu jazz-hands như bảo chẳng quan tâm cô ấy nghĩ gì. Yuki rửa tay rồi bắt đầu kiểm tra vết thương cho Toji. Có chút lo lắng trong ánh mắt cô, nhưng khi nhìn anh lại thì nét mặt đã bình thản. Cô nhìn qua lại giữa anh và Gojo khi bắt đầu dỡ đồ ra. “Tôi biết hai người sẽ hợp nhau mà. Nói rồi mà, tôi cá là hai người sẽ thành bạn thân sớm thôi.”

Gojo và Toji nhìn nhau cau có rồi cùng quay sang Yuki: “Anh/chú ấy ghét tôi mà,” đồng thanh, rồi -

chết tiệt thật.

Yuki ngửa cổ cười sặc sụa.

Chẳng mấy chốc, bạn bác sĩ của Gojo cũng tới – Shoko, cậu ta gọi vậy. Hai người bắt đầu nói chuyện thì thầm. Toji có thể nghe lén nếu muốn, nhưng sự chú ý của anh bị kéo đi chỗ khác khi Yuki bắt đầu lau máu trên lưng anh bằng loại hóa chất chết tiệt đau như kim châm.

“Trời ạ, Yuki. Báo trước một tiếng thì chết à,” Toji rít lên.

Yuki búng vai anh: “Ôi trời, anh khoẻ thế chịu được mà.” Có gì đó trong giọng nói của cô mà Toji phải nghiến răng lờ đi, rồi anh cảm thấy năng lượng chú thuật nhẹ nhàng lan tỏa khắp người như sóng nước mát. Cơn đau dần dịu xuống, cảm giác bình yên sâu lắng tràn ngập cơ thể, dịu dàng như bông, mát lạnh như nước suối đầu nguồn. Thật, anh quên mất cảm giác này tuyệt đến thế nào.

“Nó xử anh cũng ra trò nhỉ?” cô cười khẽ, đầu ngón tay lướt nhẹ trên da anh khi chữa trị bằng chú thuật dịu dàng. Toji phải gồng mình giữ cho não không nổ tung.

“Này, cho anh công nhận chút đi. Ít ra lần này anh không bị mất cái chi nào.”

Yuki chỉ cười lắc đầu: “Ừ, mà nhìn anh bây giờ làm tôi nhớ quá nhiều đến lần đầu nhặt anh lên từ đất hơn hai năm trước. Mọi thứ thay đổi nhiều lắm, anh biết không? Tôi không bao giờ muốn thấy anh như vậy nữa.”

Cô hoàn thành phép thuật, trong giọng nói có điều gì đó quá đỗi dịu dàng mà anh không thể hiểu nổi.

“Toji,”

cô nói nhẹ nhàng, nhìn sâu vào mắt anh với ấm áp khó tả. “Em thật sự mừng vì anh vẫn ổn.”

Gắng vượt qua cảm xúc nghẹn ngào, “Yuki, anh–”

“Hai người tình nhân đang thì thầm gì đấy?” Gojo chen ngang.

Toji suýt đỏ mặt chỉ vì cách gọi đó, và chắc chắn mặt càng đỏ hơn khi Yuki chỉ cười xua tay chẳng buồn phủ nhận. Toji hắng giọng, cố lấy lại bình tĩnh, rồi quay ra lườm thằng nhóc. “Bọn này đang bàn mưu giết cậu đấy.”

Gojo búng tay làm động tác súng: “Ui, thử thuốc độc đi. Tôi ăn nhiều đồ ngọt lắm chắc chẳng để ý đâu.”

Cái gì? Toji nhăn mặt: “Cậu bị làm sao thế?”

“Cậu muốn nói chuyện đó thật á? Tôi tưởng cậu muốn ngủ một giấc sau tất cả cơ mà,” Shoko đáp thay. Toji thấy thích cô ấy ngay. Gojo giả vờ ôm ngực đau khổ.

“Shoko! Phản bội tôi à!”

Shoko khịt mũi: “Cậu thì quan tâm gì phản bội.”

Lần này, Gojo mới thật sự như bị tát: “Ồ, nghiêm túc đấy à? Sớm quá đi!”

Yuki cũng cười, như thể cũng biết chuyện trong khi Toji chẳng hiểu gì. Amnesia quen rồi, anh cũng không để tâm. Hai cặp trò chuyện riêng một lúc thì Shoko kéo Gojo đứng dậy, dẫn cậu ta ra ngoài, cuối cùng cũng yên.

Gojo quay lại gọi với trước khi ra khỏi cửa: “Ê, tôi sẽ liên lạc lại sớm để bàn chi tiết nhé. Cho tôi số anh đi?”

Anh ta đùa hả? Toji nhướng mày: “Ờ, tôi không cho đâu.”

“Vậy tôi ghé nhà anh.”

“Khỏi đi.”

“Anh trốn cũng không được đâu, tôi biết nhà anh mà.”

Toji thở dài, xoa tay lên mặt: “Cậu đúng là đồ quái dị.”

Gojo chỉ cười lớn: “Kệ đi. Gặp lại sau nhé.”

Toji thở dài, tựa người vào tủ bếp, buông xuôi như đầu hàng: “Ờ, hẹn gặp lại.”

Shoko và Gojo rời đi, không biết đi đâu nữa. Toji thực sự chẳng quan tâm. Yuki ở lại thêm chút nữa, Toji kể chi tiết hơn về trận đánh, dù kể chuyện dở hơn cô ấy nhiều mà cô vẫn chăm chú lắng nghe. Đến gần 4 giờ sáng cô mới tạm biệt, Toji vừa tiễn cô ra khỏi cửa là gục luôn trên bàn bếp.

May thay, đồng nghiệp xui xẻo của Gojo dọn dẹp xung quanh khá ổn, nên Maki chẳng hề biết gì khi Toji đón cô từ nhà Yuuji về – dù cô có nhận xét là trông anh mệt hơn bình thường. May là cô không hỏi thêm; cô chưa bao giờ làm vậy, vì cô là thiên thần. Khi nào có tiền, anh sẽ chiều cô tới bến.

Một tuần sau Gojo mới ghé lại. May mắn là vào buổi sáng, lúc Maki còn ở trường. Toji lười biếng nghỉ ngơi suốt từ trận đánh đến giờ, vì anh thực sự xứng đáng được nghỉ. Suýt chết một lần sẽ khiến người ta như vậy đấy. Điện thoại công việc hết pin anh cũng chẳng buồn sạc lại.

“Yo,” Gojo reo lên khi Toji mở cửa với cái mặt cau có. “Nhớ tôi không?”

Toji cười khẩy: “Chắc nhớ như nhớ rắn lục ấy mà.” Thằng nhóc có cặp kính râm mới y hệt cặp cũ. Toji cũng bước sang cho nó vào, chắc đã qua giai đoạn cần mời mọc rồi.

“Tôi nói chuyện với mấy ông lớn rồi,” Gojo bắt đầu. Toji gần như biết ơn vì nó không vòng vo. “Tôi nghĩ là cơ bản đã khiến họ chịu rồi, nhưng họ vẫn muốn gặp anh trước khi hợp tác.”

Và đó là điều Toji vẫn cảnh giác. “Thế hợp tác nghĩa là gì?”

Gojo vung tay như không, mà nhìn như sắp ngã hơn: “Kiểu như cùng đi nhiệm vụ nguy hiểm, đi khắp nơi điều tra án mạng do lời nguyền, săn lùng bọn thủ phạm như cặp cảnh sát siêu ngầu ấy, đánh nhau với mấy chú linh nguyền mạnh mà ngoài hai ta ra thì ai cũng chết chắc, rồi tập luyện để quen lối đánh của nhau nữa!”

Nghe như địa ngục trần gian.

Nghĩ tới tiền, nghĩ tới tiền, nghĩ tới tiền.

“Vui ghê,” Toji nói khô khốc. “Đưa hợp đồng đây ký bằng nước mắt hạnh phúc luôn.”

Bất ngờ là Gojo cười thật, nghe cũng thật lòng: “Ổn mà! Đi thôi, tôi có xe chở ngoài kia rồi.”

Ồ, tài xế riêng á? Cái này thì Toji có thể làm quen được. Anh đi theo Gojo xuống cầu thang tới chiếc xe đen bóng trông giá bằng phân nửa katana của Maki. Một người đàn ông bước ra khỏi ghế lái, mở cửa cúi chào. Tóc đen rẽ ngôi, đeo kính - chắc là “người” mà Gojo nhắc.

Anh ta trông có vẻ sợ Toji, mà thôi, Toji cũng quen rồi, chắc cứ đổ lỗi cho Gojo vậy.

“Aww, Ijichi! Đừng sợ thế chứ!” Gojo gọi. “Anh ta không giết cậu đâu! Có thể thôi. Ý là, nếu muốn thì giết được đấy. Mà ai biết tôi có kịp ngăn không? Nhưng thôi, cậu ổn mà. Chắc vậy.”

Toji thở dài. Đời mình sẽ vậy luôn à? “Tôi không giết đâu,” anh nói thẳng.

Ijichi bật dậy: “Cảm ơn anh!” Toji suýt thấy tội nghiệp. Anh ngồi vào ghế đối diện Gojo rồi nhắm mắt lại.

“Nên chơi trò gì trên xe nhỉ,” Gojo nói sau năm phút.

“Không. Tôi ngủ.”

“Rõ là anh không ngủ mà!”

“Tôi đang ngủ đây. Cút khỏi giấc mơ tôi đi, không thành ác mộng giờ.”

“Ha!” Gojo cười rồi dịch qua bên. “Thôi, vậy cũng được. Khi nào tới tôi gọi.”

Toji rúc sâu vào ghế da, cố ngủ lại. Thật biết ơn khi im lặng kéo dài mười lăm phút, gần ngủ thì Gojo lại lên tiếng.

“Mà này, anh với Yuki là gì của nhau vậy?”

Toji hé mắt nhìn thằng nhóc. Ờ, thật ra là gì nhỉ? Không nghĩ ra, anh chỉ nhún vai.

“Chà, kết bạn với đặc cấp thì chẳng bao giờ là thừa,” Gojo cười nháy mắt. Toji tự hào là không tẩn nó một trận.

“Tôi chả có ý kết bạn với cậu.”

“Phì. Cả hai bên thôi, ông già.”

Toji đảo mắt: “Mà nhắc đến đặc cấp, ngoài hai người còn ai nữa không?”

Gojo khựng lại, vẻ vui tươi biến mất, chỉ còn lại nét xa xăm trống rỗng. “Có,” cậu nói nhỏ. “Một người.”

“Ồ, họ thế nào?”

Gojo đẩy kính lên che mắt, quay ra cửa sổ, giọng buồn bất thường: “Ngốc lắm.”

Họ im lặng suốt quãng đường còn lại, có lẽ như vậy là tốt nhất. Ijichi đưa họ rời thành phố, len lỏi qua những con đường núi quanh co tới một ngôi chùa nguy nga kiểu truyền thống, gỗ xưa mái ngói, tầng tầng lớp lớp hòa vào mây trời.

Ijichi đưa họ vào căn phòng mờ tối chỉ sáng bằng nến, cánh cửa nặng nề đóng lại nghe thật dứt khoát.

Buổi gặp mặt với các sếp lớn diễn ra cũng ổn so với chuẩn của Toji. Họ nhìn anh như chó nhìn bọ chét, rồi mắng Gojo nguyên tiếng, nhưng cuối cùng chẳng ai dám đứng lên phản đối. Thoáng nghĩ, Toji tự hỏi liệu họ có dám không; anh với Gojo chắc đủ sức giết sạch mà không toát mồ hôi, nói gì hợp sức lại.

Toji cũng thích vậy, kiểu twisted ấy; cái ý nghĩ chẳng ai thực sự dám chống lại họ.

Đám già yêu cầu phải giữ bí mật về sự có mặt của anh, Toji cũng hiểu thôi. Thật ra anh cũng thích yên tĩnh, càng ít phải gặp pháp sư càng tốt. Gặp mấy người dọc đường là không tránh được, nhưng tới đâu hay tới đó.

Khi bàn đến tiền và đưa cho Toji tờ giấy ghi số tiền như trong phim điệp viên, Toji há hốc và chửi thề to, khiến mấy ông già chết khiếp. Gojo thì reo mừng như thắng lớn khi Toji ký nhanh đến rách cả giấy.

Toji được phát một xấp giấy tờ nặng trịch, dặn đi dặn lại về bảo mật này nọ. Toji sẽ vứt chúng tuần sau cùng rác cháy được. Khi ra về, Gojo ở lại chốt nốt chi tiết nhiệm vụ đầu tiên, phải sau Giáng sinh và Năm mới mới bắt đầu, may quá. Vậy là anh có ít nhất hai tuần nghỉ ngơi trước khi mọi thứ lại rối tung.

Ijichi đưa anh xuống bậc chùa rồi lái xe về thành phố, về đến nhà là Toji mua hết đồ ăn vặt Maki từng xin.

-----------------------

Những dịp lễ cuối năm chưa bao giờ là ký ức đẹp với Maki.

Cô luôn bị giao hết việc nhà ngày lễ mà chẳng được hưởng gì. Cô nhớ bị nhốt trong phòng gói quà cho họ hàng, phải ghi chú rõ quà nào cho ai, vừa làm vừa ước giá mà một món (dù chỉ là tấm thiệp) có tên mình, nhưng chưa bao giờ có. Cô phải làm bánh Giáng sinh, rửa bát, dỡ vòng nguyệt quế ngày 26 rồi treo shimekazari đón năm mới.

Việc dọn dẹp cuối năm luôn đổ lên vai nhỏ bé của cô. Cô đọc được rằng ngày mùng 1 Tết không nên làm việc, nhà cửa phải sạch sẽ, tâm trạng vui vẻ – nhưng với cô, luôn phải dọn sau đại gia đình khi họ ăn mừng năm mới; việc của cô là rót rượu sake, dọn rác của họ, kể cả bản thân mình. Cô chưa bao giờ được mời đi lễ chùa đầu năm. Họ luôn bảo cô cầu gì cũng vô ích, vì thần linh đã quay lưng từ lâu.

Có năm cô hỏi cha mình ước gì ở đền, ông ta chỉ nhìn cô lạnh như băng rồi bảo ước là cô đừng được sinh ra.

Thế nên khi Yuuji hỏi: “Nhà cậu, mẹ cậu, bố cậu thường đón lễ thế nào?” lúc hai đứa vừa chơi tuyết về trước Giáng sinh mấy ngày, Maki chỉ biết nhìn nó ngơ ngác.

Năm ngoái giờ này cô còn chưa gặp Toji. Họ mới gặp nhau hơn hai tuần trước sinh nhật bảy tuổi. Cô biết Yuki chắc cùng lắm bốn tháng. Cô khựng lại trước khi tới cầu thang kim loại, giờ đã phủ một lớp tuyết mỏng như đường phủ lên tóc xanh thông và áo khoác dạ.

Yuuji vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời, mắt lấp lánh chân thành. Dù cô nói gì nó cũng không phán xét; trái tim nó quá lớn, đến mức cô chẳng hiểu tại sao chẳng có chỗ cho thù hận. Có lẽ vì nó đầy ắp yêu thương, tỏa ấm mọi người như lửa trại.

Maki ghét bản thân đầy hận thù. Đôi lúc nhìn Yuuji, cô nghĩ:

Mình muốn mạnh mẽ như thế.

Mạnh mẽ để có thể tốt bụng.

“Ừm,” Maki lí nhí. Yuuji lại gần hơn. “Cũng mấy việc thường thôi.”

“Tuyệt quá!” Yuuji cười tươi. “Ông mình mệt nên hai ông cháu làm đơn giản. Năm ngoái ông nằm viện suốt lễ, mình ở lại với ông! Ông chắc không vui lắm, nhưng bệnh viện có cây thông rất đẹp, mình với mấy bạn nhỏ cùng trang trí! Vui lắm! Cậu từng có cây thông chưa?”

Maki ngượng ngùng lắc đầu khi hai đứa lên cầu thang về nhà. “Chưa.”

Yuuji nhảy nhót như thỏ: “Thật á? Vậy phải mua một cây thôi! Bố cậu cho để cây trong nhà không? Nhà mình nhỏ quá.”

Ờ, Toji chắc chắn sẽ trồng cả rừng trong bếp nếu cô đòi. “Chắc được.” Cô mở cửa thấy Toji vừa gọi điện xong. “Toji ơi, chú giúp bọn cháu–”

“Được.”

“Hả, cháu chưa kịp hỏi xong mà!”

Toji thở dài ra hiệu nói tiếp. Maki phải nhịn cười. “Chú giúp bọn cháu mua cây thông được không?”

Toji cười: “Thấy chưa, nói mà. Được chứ. Khi nào các nhóc muốn đi? Hình như cách đây một hai cây số có chỗ bán.”

“Ơ,” Yuuji suy nghĩ. “Mang về kiểu gì nhỉ? Ông cháu không có–”

“Chú vác,” Toji cắt lời.

Nếu là người khác chắc phải chạy mất dép, nhưng Yuuji hình như không nhận ra sức mạnh của họ bất thường, nó cân nhắc một giây rồi gật đầu luôn. “Cảm ơn Toji-ji! Mình sẽ mang vài món trang trí ở nhà. Maki thích kiểu gì?”

Maki bất ngờ. Gia tộc Zen’in không dùng cây thông – chắc họ nghĩ không “truyền thống” hoặc ghét mọi thứ vui vẻ. Nhưng cô nhớ năm ngoái từng thấy một cửa hàng trưng bày lộng lẫy, cây thông phủ đầy dây kim tuyến lấp lánh, Maki mỉm cười rạng rỡ.

“Kim tuyến,” cô đáp. “Thật nhiều

Previous Chapter

Next Chapter

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app