Chapter 1 - Chương 1: Thức tỉnh trong ngày sinh nhật
Chương 1: Thức tỉnh vào ngày sinh nhật
Giấc mơ
Bóng tối bủa vây rìa ý thức khi ba giọng nói vang vọng giữa khoảng không.
“Đến lúc rồi,” một giọng nói trầm vang lên.
“Con bé đã sẵn sàng chưa?” Giọng một người phụ nữ, đầy lo lắng.
“Chưa, nhưng sẽ sớm thôi. Hãy nhớ lý do ta chọn nó,” giọng thứ ba, khôn ngoan và điềm tĩnh.
“Đúng vậy, chúng ta phải tin tưởng. Tôi tin lần này sẽ khác - chúng ta sẽ không còn thất vọng nữa.”
“Tôi cũng tin. Nhưng biết nó là ai, biết những hiểm nguy đang chờ đợi…” Giọng quan tâm ấy tan vào một tiếng thở dài nặng nề.
“Nó sẽ không đơn độc,” giọng khôn ngoan trấn an.
Im lặng phủ lên căn phòng tối om. Ánh trăng len qua những khung cửa sổ vô hình, chiếu sáng một dáng người ngồi xếp bằng ở giữa phòng - một cô bé, bất động trong tư thế thiền định, quần áo vấy màu đỏ thẫm. Khuôn mặt cô bé gợi nhớ đến ai đó rất quen thuộc…
Elena Ashford, mười một tuổi, choàng tỉnh dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lấm tấm trên trán khi đôi mắt sapphire mở to đảo quanh căn phòng ngủ quen thuộc. Dư âm của giấc mơ kỳ lạ vẫn vương vấn trong tâm trí như tơ nhện.
“Chỉ là ác mộng thôi mà,” cô thì thầm, bật đèn ngủ bên giường.
Thủ phạm nằm ngay cạnh gối - một cuốn Shadows at Midnight sờn gáy. Elena lắc đầu, đặt cuốn tiểu thuyết kinh dị lên bàn đầu giường.
“Cũng phải thôi, ai bảo trước khi ngủ lại đọc truyện ma.”
Khi cô vừa chui lại vào chăn, ánh sáng trên đồng hồ điện tử chợt thu hút sự chú ý: 12:00 đêm. Cửa phòng khẽ kêu cót két, cô giật mình căng thẳng cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Con vẫn thức à, con yêu?”
“Bố! Bố làm con hết hồn đấy,” Elena thở hắt.
Marcus Ashford vội bước lại bên giường, gương mặt từng trải hằn rõ nét lo lắng. “Xin lỗi, chim nhỏ của bố. Năm nào bố cũng làm việc này cho con.”
Elena chuyển từ hốt hoảng sang tò mò. “Làm gì cơ ạ?”
“Chúc mừng sinh nhật, tất nhiên rồi.” Nụ cười của ông rạng rỡ cả căn phòng khi ôm cô vào lòng. “Chúc mừng sinh nhật, cô gái đặc biệt của bố.”
“Là sinh nhật con thật rồi,” cô thì thầm, cảm giác lo lắng dần nhường chỗ cho sự ngạc nhiên.
“Hôm nay con tròn mười một tuổi rồi. Bố yêu con hơn tất cả những vì sao trên bầu trời.”
“Con cũng yêu bố nữa.” Cô dụi đầu vào vai ông, cảm giác an toàn hơn cả tuần qua.
“Ngày mai mình có thể mời vài bạn đến ăn tối nhé? Con thấy sao?”
Nụ cười của Elena vụt tắt. “Bố, bố biết là con đâu còn bạn nữa. Ai cũng nghĩ con…” Cô không thể nói hết câu.
“Này.” Marcus nắm lấy vai cô, nhìn sâu vào mắt con gái. “Đừng bao giờ tự gọi mình bằng từ đó. Con không kỳ quặc - con rất đặc biệt. Những đứa trẻ khác chỉ quá hạn hẹp để nhận ra tài năng của con thôi. Nếu họ không nhận ra con tuyệt vời thế nào, họ chẳng xứng đáng làm bạn con hay được ăn chiếc bánh sô cô la bố định làm đâu.”
Elena cảm thấy ấm lòng trước niềm tin không đổi của bố. “Bố yên tâm, con sẽ giúp bố ăn sạch từng vụn bánh.”
“Để dành cho bố một miếng nhé,” ông cười, đắp chăn cho cô. “Giờ thì ngủ đi nào. Chúc con mơ đẹp.”
Sau khi bố rời phòng, Elena nhanh chóng chìm lại vào giấc ngủ yên bình, đâu biết rằng ngày sinh nhật này sẽ thay đổi tất cả.
Bức thư
Nắng mai tràn qua khung cửa sổ bếp khi Elena tung tăng xuống cầu thang, mái tóc sẫm màu vẫn còn rối sau giấc ngủ.
“Chào buổi sáng, bố ơi,” cô ngân nga, ngồi vào chỗ quen thuộc.
“Chào buổi sáng, cô bé sinh nhật,” Marcus nhoẻn miệng cười, long trọng đặt trước mặt cô một đĩa bánh mì nướng vàng ươm. “Món con thích nhất đây.”
Vừa thưởng thức bữa sáng, vừa giúp bố chuẩn bị bột làm bánh, chuông cửa vang lên.
“Elena ra mở cửa giúp bố nhé? Bố đang dở tay rồi.”
Elena nhảy chân sáo ra cửa, kéo nhẹ mở ra và sững lại trước cảnh tượng lạ lẫm: một người phụ nữ cao lớn, vẻ nghiêm nghị, mặc áo choàng màu ngọc lục bảo, tóc đen búi chặt.
Ai lại ăn mặc như vậy nhỉ? Elena nghĩ thầm, nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
“Chào cháu. Cháu là Elena Ashford phải không?” người phụ nữ cất giọng dõng dạc.
“Dạ, cháu đây ạ,” Elena đáp lí nhí.
“Tốt lắm. Ta là Giáo sư McGonagall. Ta muốn gặp bố mẹ cháu để trao đổi về chuyện học hành.”
“Bố ơi!” Elena gọi, tránh sang một bên khi bố xuất hiện, áo tạp dề còn vương bột mì.
“Có thể giúp gì cho bà?” Marcus hỏi, rõ là ngạc nhiên trước trang phục lạ lùng của vị khách.
“Ông Ashford, tôi dạy ở một ngôi trường rất đặc biệt và con gái ông đã được chọn nhập học. Chúng ta có thể nói chuyện riêng chứ?”
Marcus mời Giáo sư McGonagall vào phòng khách, Elena đi theo với nỗi hồi hộp ngày một lớn. Lỡ đây là trường dành cho trẻ có vấn đề thì sao?
“Cô Ashford,” Giáo sư McGonagall nói, rút ra một phong bì dày cộp, giấy đã ố vàng. “Cái này là của cháu.”
Elena nhận lấy bức thư bằng những ngón tay run rẩy. Tên cô được viết bằng mực xanh lục: Miss E. Ashford, kèm theo địa chỉ nhà. Cô lật mặt sau, thấy dấu sáp màu tím in hình huy hiệu - một con sư tử, đại bàng, lửng và rắn bao quanh chữ H lớn.
Một cảm giác lạ lùng dấy lên trong lồng ngực khi cô chạm vào con dấu, như tìm thấy nơi mình thuộc về mà trước giờ chưa từng cảm nhận.
“Cháu đọc to lên nhé,” Giáo sư McGonagall nhẹ nhàng gợi ý.
Elena bẻ dấu sáp, mở tờ giấy ra:
TRƯỜNG PHÙ THỦY VÀ PHÁP SƯ HOGWARTS
Hiệu trưởng: Albus Dumbledore
(Huân chương Merlin hạng Nhất, Đại pháp sư, Thẩm phán tối cao, Chủ tịch Liên đoàn Pháp sư Quốc tế)
Kính gửi cô Ashford,
Chúng tôi vui mừng thông báo rằng cháu đã được nhận vào Trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts. Kèm theo đây là danh sách sách vở, vật dụng cần thiết. Năm học bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Chúng tôi mong nhận được hồi âm của cháu trước ngày 31 tháng 7.
Trân trọng,
Minerva McGonagall
Phó Hiệu trưởng
Không khí lặng ngắt như nín thở. Elena nhìn Giáo sư McGonagall với ánh mắt pha lẫn kinh ngạc và dần dần là sự kỳ diệu. Marcus cũng đảo mắt giữa hai người, rõ ràng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ông Ashford,” Giáo sư McGonagall dịu dàng nói, “Tôi đến đây để thông báo rằng con gái ông là một phù thủy, và cháu đã được nhận vào ngôi trường phép thuật hàng đầu nước Anh.”
Elena cảm thấy cả thế giới như đảo lộn. Mọi điều khiến cô khác biệt - những sự cố lạ lùng, đồ vật tự động di chuyển, những giấc mơ sống động hơn cả đời thực - bỗng chốc đều có lời giải.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Elena mỉm cười thật hạnh phúc. Cô không hề hỏng hóc hay kỳ quặc.
Cô là một phù thủy.
Và sinh nhật này đã trở thành ngày tuyệt vời nhất đời cô.
scan code to read on app