Chapter 1 - Chương 1: Danny và những người bạn của anh
Chương 1: Danny và Đám Bạn Của Anh Ấy
Thứ Hai, ngày 1 tháng 9 năm 1975
Căn hộ chật chội hơn số phòng ngủ, vậy mà Remus vẫn tỉnh dậy trong cảnh chỉ có một mình. Không phải phòng của cậu - ở đây chẳng có gì thuộc về Remus ngoài cảm giác được chắp vá tạm bợ, thứ đã giúp cậu trụ lại suốt mùa hè vừa rồi.
Áo phông dán sát lưng, lộ rõ hai bả vai gầy gò trong tấm gương nứt đặt dựa vào cửa tủ quần áo. Đường nứt ấy xuất hiện đâu đó vào tháng Bảy, chia đôi hình ảnh phản chiếu như mọi thứ ở nơi này - tổn thương nhưng vẫn cầm cự được, nhờ sự bướng bỉnh và những bất hạnh chung.
Ánh sáng buổi sáng len qua những khe mành gãy khi Remus lúi húi gom đồ đạc vương vãi: một chiếc giày, cái thắt lưng, chiếc tất lạc. Lại ngủ quên trên giường của Danny - nghĩa là cậu bạn lớn tuổi hẳn đã theo cô gái nào đó đi chỗ khác. Có lẽ là Maria hoặc Sophie. Danny hào phóng với mọi thứ, trừ cái nệm của mình.
Remus tìm thấy chiếc giày còn lại đang được Connor dùng làm gối ngoài phòng khách. Vẫn còn sớm so với tiêu chuẩn khu East End, nhưng cậu có những nỗi lo khác ngoài cái bụng cồn cào và đầu đau như búa bổ. Bố cậu chắc sẽ giết cậu mất - nếu Giles không tìm đến trước.
Người duy nhất dậy sớm nữa là Mickey, đang nhấm nháp cà phê pha whisky trong bếp. Mắt lười bẩm sinh nên ai cũng gọi là Mickey - cũng nhờ cái nhìn xéo ấy mà Mickey rất hợp làm cảnh giới.
"Chào buổi sáng," Mickey lầm bầm, mắt chẳng buồn ngẩng lên.
"Chào," Remus đáp, thầm ước mình cũng có chút “dũng khí lỏng” trong người. "Danny đâu rồi?"
"Có việc. Bảo sẽ quay lại tiễn cậu đi."
Remus liếm môi, miệng vẫn còn vị khói thuốc và ân hận. "Không cần đâu. Tối qua bọn mình chia tay rồi."
"Đi bây giờ à?"
"Ừ. Có chỗ phải đến." Đáng lẽ phải đến từ hôm qua.
Mickey giơ cốc lên như chúc lành. "Cheers."
"Cheers."
Bốt điện thoại gần nhất cách ba con phố, thường bị ai đó chiếm làm chỗ ngủ sau một đêm tàn. Remus quen lối đi một mình, lần này may mắn thấy bốt trống. Cậu nhét xu vào, nhăn mặt khi tiếng tút càng làm đầu nhức hơn.
Giles bắt máy sau hồi chuông thứ ba, đường dây im lặng vài nhịp tim.
"Đâu rồi?"
"Chào buổi sáng luôn," Remus lầu bầu. "Tới đón em được không?"
"Lần này cậu giỏi lắm đấy, nhóc."
"Mấy giờ rồi?"
"Nói địa chỉ đi, thằng ranh con."
"Chỗ cũ." Remus dập máy, rút điếu thuốc, quẹt diêm với tay run run.
Tiếng đập mạnh vào cửa bốt suýt làm rơi điếu thuốc khỏi môi. Cậu quay lại, sẵn sàng gây sự, rồi thở phào khi thấy nụ cười quen thuộc áp sát tấm kính bám đầy vết xước.
"Chào, Lu?" Danny gọi, mắt nheo lại nhìn vào.
Remus mở cửa. "Đồ khốn."
Đôi mắt xanh của Danny nhíu lại thích thú, tay rút điếu thuốc khỏi môi Remus phì phèo dù chính mình cũng đang cài một điếu sau tai. Tên đầy đủ là Thomas Daniel McCarthy - mà mẹ say thuốc viết nhầm hết trên giấy khai sinh - Danny sống mỗi ngày như thể đang đăng quang. Mười tám tuổi, cậu làm chủ góc tối London này bằng cả hào sảng lẫn tàn nhẫn.
"Định đi đâu đấy?" Danny hỏi, phả khói.
"Cậu biết mà. Về nhà. Đáng lẽ phải về từ hôm qua."
"Nhưng cậu chưa về."
"Tại nghe lời cậu đấy."
Danny cười tươi hơn. "Chuyện hay toàn bắt đầu kiểu đó. Nhưng cũng phải chia tay cho đàng hoàng chứ."
"Cậu đâu có ở nhà khi tớ dậy," Remus cãi. "Tạm biệt rồi còn gì."
"Xời. Ai vừa gọi điện thế?"
"Không quan trọng."
Danny nhìn cậu với ánh mắt sắc sảo, thứ đã giúp cậu sống sót ngoài đường. Sau một lúc, cậu trèo lên bức tường thấp, vẫy Remus lại gần.
"Hôm nay nóng quá," Danny nhận xét, nheo mắt nhìn trời tháng Chín. Tóc xoăn vàng bẩn che mắt, cậu quệt đi vô thức.
"Tớ hết tiền rồi," Remus nói.
"Gì cơ?"
"Cậu cứ nói chuyện thời tiết mỗi lúc bồn chồn."
Nụ cười Danny càng rạng rỡ, khóe mắt nhăn lại. "Tớ dễ đoán thế à?"
"Chỉ với tớ thôi."
"Phải rồi. Không qua mắt được Remus Lupin. Cậu nhìn thấu mọi thứ. Chắc tại cao lên nửa mét tháng này rồi ấy."
Remus kéo một hơi thuốc, khói hăng rát cổ. Không khó để nhìn xuyên Danny - sinh ra trong hỗn loạn, lớn lên ngoài đường từ khi bỏ học lúc mười tuổi, hào phóng đến mức lẽ ra đã bị đời vùi dập từ lâu. Cậu đeo trái tim ngoài ngực, thách thức đời thử xem ai làm vỡ được nó.
"Tối qua bọn kia vui lắm khi cậu đến," Danny nói, dựng cổ áo che nắng.
"Còn cậu?"
"Lu láu cá, tất nhiên tớ vui rồi. Suýt lỡ việc chỉ để kịp bắt cậu trước khi chuồn đi."
Việc đó là với Brennan, người chống lưng cho Danny - còn hơn cả máu mủ sau bao năm cùng tung hoành East End. Chính Brennan mua căn hộ này, dù giờ đứng tên Danny.
"Tớ đâu có chuồn. Tại cậu mà tớ lỡ tàu. Về nhà chắc chết với bố mất."
"Coi như rèn tính nết. Dù chắc lũ trường quý tộc lo được rồi." Danny nhướng mày trêu chọc.
"Tớ chẳng háo hức gì," Remus gắt. "Cũng đâu phải tớ muốn. Bố lo hết. Không đi thì ông ấy xử thật. Sau lần bị cảnh sát bắt, tưởng đâu bị từ mặt luôn rồi."
Lyall Lupin không thể để báo chí đăng tin con trai bị bắt. Với vị trí của ông ấy, càng không thể.
"Tớ hiểu mà," Danny nói, giọng trầm đi, lộ chất Scotland thời nhỏ. "Đâu phải ai cũng có vé ra khỏi đây. Cũng vui khi một thằng bạn mình được đi."
Danny vỗ vai Remus, suýt làm văng điếu thuốc. "Trường gì ấy nhỉ?"
Remus chột dạ. "Trường quý tộc nào đó thôi."
"Chắc rồi cũng quen thôi."
Khó mà tin được. "Tớ chẳng giống tụi nó."
"Cậu nói chuyện giống mà."
"Không có!"
"Có đấy! Mệt hoặc say là giọng sang chảnh lòi ra liền. Lừa được bọn kia chứ tớ thì không. Có gốc gác, chắc mẹ cậu tự hào lắm."
Remus rên rỉ. "Đáng lẽ không kể tên đệm với cậu."
"Tối qua còn gọi Connor là 'pet' nữa chứ."
"Tớ đâu có!"
"Rồi Maria bắt cậu hôn tay trước khi ói."
Nhớ lại khiến Remus đỏ mặt. Rượu rẻ đúng là hiểm - mới tỉnh táo, chớp mắt đã úp mặt vào lòng ai không hay.
"Rất duyên dáng," Danny tiếp lời. "Cô ấy còn định đáp lễ mà cậu bận trang trí lại thùng rác rồi."
Hai đứa ngồi im lặng dễ chịu, Danny ngân nga "Hello, Goodbye", người qua lại cúi mặt lướt qua. Luật đường phố - không nhìn lạ mặt. Nhưng có Danny cạnh bên, Remus thấy mình có thể thả lỏng, để ý xem nắng biến tóc Danny thành màu vàng óng, tự hỏi về vết sẹo trên môi làm cậu ấy trông nguy hiểm dưới ánh đèn mờ.
"Nhìn gì mà ghê thế, Lupin?"
Remus giật mình, điếu thuốc đã cháy hết lúc nào. "Phí thật," cậu lầm bầm, móc điếu khác. Danny bật lửa, che gió cho cậu. Gần đến mức Remus ngửi thấy mùi rượu cũ trên áo và để ý nốt ruồi nhỏ dưới tai phải Danny.
"Hít mạnh vào nào, Lupin!"
"Xin lỗi!" Remus lí nhí, kéo một hơi khi thuốc bén lửa.
"Trông căng thẳng lắm," Danny nhận xét.
"Chỉ nghĩ đến chuyện phải đi thôi."
"Đừng nghĩ nhiều. Rồi đâu sẽ vào đấy."
"Tớ không muốn quen đâu," Remus lẩm bẩm.
Danny huých nhẹ khuỷu tay. "Cậu ổn mà."
"Không phải chuyện đó."
"Nếu khó quá thì kiếm bạn gái đi. Rồi tha hồ than thở cuộc đời bất công."
"Đồ đểu."
Danny nghiêng lại gần - gần đến mức tim Remus nhảy loạn. "Nghe bảo gái trường tư toàn quái ngầm."
"Ai bảo cậu thế?"
"Tớ có nguồn tin." Danny ngửa cổ nhìn trời. "Kiểu gì cũng có điều tốt - gọi là gì nhỉ? Silver - "
"Silver lining."
"Ha! Biết ngay là hạng quý tộc mà."
"Biến đi."
Danny cười, bám mép tường, đầu ngửa ra sau. "Silver lining. Nghe cũng hy vọng nhỉ."
"Chắc vậy."
"Nhớ giúp tớ một việc nhé, Lu? Đừng quên chỗ này." Danny dịu giọng. "Cái nơi dơ dáy, khổ sở này - bọn con trai, những ràng buộc, vết nứt và hỗn loạn..." Cậu không nói tiếp, nhưng Remus hiểu.
"Tớ sẽ không quên."
Mặt Danny rạng rỡ, nụ cười mãn nguyện. "Cậu là người tốt đấy, Lupin."
"Đồ ngốc."
"Đúng rồi - Danny Ngốc. Còn cậu là Lu, toàn đầu gối, khuỷu tay với giọng sang chảnh. Sẽ nhớ - "
"LU! DANNY!"
Một nhóm nhỏ tiến lại, vừa vẫy vừa tránh ổ gà. Danny cười tươi, che mắt nhìn.
"Bọn phá rối tới kìa," cậu gọi. "Chào các anh em!"
"Chào Danny!" cả đám đồng thanh.
Cuộc hội ngộ ồn ào - Pete răng sún, Connor đi ủng nặng, Simon lặng lẽ tụt lại sau với đôi tay trong túi. Những cậu trai thành anh em nhờ cùng sinh tồn, ai nấy đều mang dấu vết đường phố nhưng vẫn vui vẻ thật lòng.
Sau màn trêu chọc - tố cáo phản bội, bắt nạt đùa khiến Remus đau cả tay - Danny kéo cậu ôm chặt, nhấc bổng khỏi mặt đất. Qua vai Danny, Remus khắc sâu khuôn mặt bạn bè: lấm lem, sẹo vết, nhưng ánh lên niềm vui thật sự.
"Cậu sẽ ổn thôi," Danny khẳng định, bóp nhẹ gáy Remus. "Cho tụi nhà giàu thấy trai London bẩn có thể làm gì."
"Lu thông minh lắm," Connor gọi.
"Còn có đứa nào thông minh hơn thì đốt bài tập chúng nó đi," Simon góp vui.
Danny phá lên cười, lôi chiếc zippo từ túi áo, nhét vào ngực Remus. "Để nhớ nhé," cậu vỗ lên chỗ trái tim rồi quay lại với đám bạn.
"Tớ sẽ về," Remus nói, cổ nghẹn lại. "Chắc bị đuổi trước Halloween thôi."
"Đừng vội," Danny đáp, vẫn cái vẻ tự tin ấy.
"Bọn tớ vẫn ở đây," Pete nói, tiện tay chôm luôn điếu thuốc sau tai Danny.
Danny ngoái lại, ra hiệu dứt khoát: đi đi. Rồi nháy mắt.
Remus tranh thủ khắc ghi nụ cười vừa ngọt ngào vừa buồn bã của bạn bè - thứ sẽ giúp cậu vượt qua mọi chuyện sắp tới. Cuối cùng, cậu gật đầu, quay đi. Đoạn đường như dài vô tận, nhưng Remus nhất quyết không ngoái đầu. Có những cuộc chia ly không nên nhìn đến giây phút cuối cùng.
Đôi giày cũ nặng trĩu hẳn lên.

