Chapter 1 - Chương 1: Lời hứa với cô Sato

Chương 1: Lời hứa với cô Sato

“Xin lỗi…? Làm ơn…?”

Ban đầu, người phụ nữ không nhận ra cậu - chìm đắm trong nỗi buồn riêng, bà ngồi lắc lư trên ghế đá công viên, nước mắt không ngừng tuôn trên khuôn mặt. Izuku đã đứng quan sát từ xa suốt mười phút, chờ khi nơi này vắng người hơn. Cái cảm giác nghẹn ngào quen thuộc nơi cổ họng nhắc cậu rằng chuyện này sẽ không dễ dàng, nhưng cậu vẫn tự ép mình tiến lại gần.

Đến khi bà ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe và trống rỗng. “Cậu… đang nói chuyện với tôi à?”

“Vâng,” Izuku đáp, cố gắng nở một nụ cười an ủi. “Xin lỗi vì làm phiền cô. Nếu cô muốn, tôi có thể - ”

Bàn tay bà vội vàng với lấy, những ngón tay lạnh ngắt siết chặt cổ tay cậu với một sức lực tuyệt vọng. “Đừng đi… Làm ơn, đừng đi.”

Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, đã quen với phản ứng này từ lâu. “Tôi là Midoriya. Cô tên gì?”

“Sato,” bà thì thầm sau một lúc lâu.

“Rất vui được gặp cô, cô Sato. Tôi có thể giúp gì cho cô không?”

Sự nhẹ nhõm hiện rõ trên khuôn mặt bà dù nước mắt vẫn tiếp tục rơi. “Tôi… tôi đang cố nhớ một điều gì đó. Một điều rất quan trọng. Sao tôi lại không thể nhớ được?”

“Không sao đâu,” Izuku dịu dàng nói, vẫn với giọng trấn an quen thuộc. “Cô cứ bình tĩnh. Hít thở thật sâu.”

Chỉ một lời nhắc đơn giản mà lại khiến bà bình tĩnh hơn. “Tôi quên một thứ gì đó,” bà đột ngột nói. “Ở nhà. Tôi để quên nó ở nhà.”

---

Chung cư của cô Sato chỉ cách đó vài dãy nhà. Cô dẫn đường lên tầng năm, càng lúc càng sốt ruột, dù cô đi thang máy còn Izuku thì chọn đi cầu thang bộ - thói quen cậu đã hình thành trong những tình huống như thế này.

Ổ khóa mở ra dễ dàng dưới bàn tay thành thạo của cậu. Vừa vào nhà, một con mèo nhỏ chỉ còn một mắt chạy ào tới, chiếc chuông trên cổ kêu leng keng không ngớt khi nó quấn quanh mắt cá chân cô Sato. Ngón tay mờ ảo của cô chỉ lướt nhẹ qua bộ lông của nó, nhưng tiếng gừ của nó vang rền cả phòng.

Izuku kiểm tra nhà bếp trước tiên - mấy chiếc bát đựng thức ăn và nước trống rỗng kể lại câu chuyện mà cậu đã đoán được. Trong lúc cậu đang đổ đầy chúng, cô Sato nhìn con mèo với ánh mắt yêu thương đầy tuyệt vọng của người biết rằng thời gian của mình không còn nhiều.

“Tôi để nó lại…” giọng cô nghẹn lại. “Ba ngày trước, khi tên ác nhân đó… tòa nhà sụp xuống. Tôi không kịp trở về.” Trong chớp mắt, hình ảnh cô chập chờn - máu chảy đầm đìa trên mặt, quần áo rách nát cháy xém - rồi lại trở về bình thường. “Nó có thể đã chết đói…”

“Không phải lỗi của cô đâu,” Izuku nhẹ nhàng nói, dù đôi mắt cậu cũng nhòe đi vì nước mắt chưa kịp rơi.

“Hãy chăm sóc nó giúp tôi,” cô Sato khẩn khoản, vuốt ve con mèo lần cuối. “Hứa với tôi nhé.”

“Tôi hứa.”

Cô mỉm cười qua làn nước mắt, cuối cùng cũng thanh thản. Khi Izuku chớp mắt, căn bếp chỉ còn lại con mèo nhỏ đang kêu rừ rừ dưới chân.

---

Sáu năm trước

“Phim X-quang… khá khó hiểu,” bác sĩ thừa nhận, vừa đẩy lại gọng kính. Izuku ngồi trong lòng mẹ, cố gắng hiểu những từ ngữ phức tạp xoay quanh mình. “Izuku có thêm khớp ở ngón chân - dấu hiệu trẻ có năng lực, nhưng mới sáu tuổi mà…”

“Những bác sĩ khác bảo gần như không thể nó lại không có năng lực,” mẹ chen vào, giọng nghẹn lại giữa hy vọng và lo sợ.

“Có một khả năng,” bác sĩ nói chậm rãi. “Một số người sở hữu cái gọi là ‘năng lực vô hình’ - khả năng kỳ lạ đến mức gần như không ai nhận ra, hoặc chỉ xuất hiện trong những trường hợp vô cùng đặc biệt.”

Từ chiếc ghế góc phòng, cậu bé tên Ishida - người đã tự giới thiệu lúc Izuku đang đo chiều cao - bật cười khẩy. “Thế thì chán thật. Còn tệ hơn cả không có năng lực.”

Bác sĩ nhún vai ái ngại. “Nếu không biết năng lực là gì thì không thể đăng ký được.”

Giọng mẹ run lên. “Nhưng nếu nó nhìn thấy những thứ lạ thì sao? Nó nói chuyện với người không có thật, nhìn chằm chằm vào tường hàng giờ. Lúc ba tuổi, nó bảo ba đắp chăn cho, nhưng Hisashi đã mất khi nó còn bé xíu - ”

“Bà Midoriya,” bác sĩ nhẹ nhàng ngắt lời, “trẻ con tưởng tượng đủ thứ lắm. Khuyến khích chúng tin vào cái không có thật cũng nguy hiểm đấy.”

Nhưng Izuku chẳng nghe nữa. Cậu nhìn Ishida đảo mắt, đứng bật dậy rồi cố tình hất đổ lọ que đè lưỡi trên bàn khi đi xuyên qua bức tường.

Lọ rơi lạch cạch xuống sàn. Bác sĩ nhăn mặt, vừa lẩm bẩm về gió lùa vừa cúi xuống nhặt.

Izuku im lặng suốt phần còn lại của buổi khám, đầu óc quay cuồng khi mọi thứ dần sáng tỏ. Không ai khác nhìn thấy các “bạn” của cậu - cậu đã biết điều đó từ lâu. Nhưng đây là lần đầu tiên một trong họ tác động đến thế giới mà người khác có thể nhận ra.

Ba đã mất lúc Izuku ba tuổi, nhưng mẹ vẫn nhớ rõ lần cậu kể về ba. Ishida ướt sũng mà chẳng để lại vết nước, vậy mà bác sĩ vẫn thấy lọ đồ bị hất đổ.

Trên đường rời bệnh viện, Izuku nhìn thấy họ ở khắp nơi - những hình bóng nhợt nhạt trong áo choàng dính máu đi vẩn vơ hành lang, gọi tên người thân mà chẳng ai nghe thấy. Khi một người phụ nữ loạng choạng tiến lại gần mẹ, đưa tay ra tuyệt vọng, đầu ngón tay Izuku chạm vào làn da lạnh toát. Bà quay sang nhìn cậu với đôi mắt trống hoác, máu trào từ môi.

Izuku vùi mặt vào người mẹ, khóc nức nở - không phải vì thất vọng về năng lực của mình, mà là vì nỗi sợ trước những gì mình nhìn thấy.

---

Hiện tại

Trung tâm cứu hộ động vật không giết nhận Mika mà chẳng hỏi gì thêm. Dù chỉ còn một mắt, Mika rất ngoan, bộ lông trắng nổi bật xen lẫn vệt xám và cam. Nhân viên hứa sẽ tìm cho nó một mái ấm tốt, Izuku cũng để lại số điện thoại phòng khi cần.

Về đến nhà, cậu ngồi trước TV trong khi mẹ đang chuẩn bị bữa tối. Âm lượng luôn để lớn - giúp át đi tiếng thì thầm trong ống nước và những cánh cửa tự đóng sập. Cậu lướt kênh cho đến khi tìm thấy điều mình muốn.

Chương trình ngoại cảm vẫn lòe loẹt như mọi khi. Người dẫn hôm nay - áo ghile bạc lấp lánh và cà vạt bolo sến sẩm - hứa sẽ liên lạc với người đã khuất cho khán giả tại trường quay. Izuku theo dõi ông ta “trừ tà”, “nói chuyện” với người thân đã mất, “chữa khỏi” những cơn ác mộng. Sân khấu chỉ có ông ta và các vị khách đang khóc. Ông ta nói chuyện với… chẳng có ai cả.

“Mẹ không hiểu sao con chịu nổi mấy thứ nhảm nhí này,” mẹ vừa nói vừa đứng ở cửa.

“Sao người ta lại làm thế hả mẹ?” Izuku khẽ hỏi. “Bịa ra rồi cứ coi như thật à?”

Mẹ thở dài, ngồi xuống phía sau cậu. “Có lẽ vì dù thế giới đầy năng lực, vẫn còn những điều con người thấy bất khả thi. Và khi người ta khát khao điều không tưởng, sẽ có kẻ lợi dụng mà hưởng lợi thôi.”

“Nhưng đâu phải không tưởng đâu,” Izuku nghẹn giọng. “Chính vì thế mà mọi chuyện mới rắc rối. Mấy chương trình như thế này khiến ai cũng nghĩ đó là trò đùa.”

Cậu cảm nhận được ánh mắt mẹ dõi theo mình. “Mẹ biết mà, Izuku. Và con là minh chứng sống cho điều đó. Rồi sẽ có ngày ai cũng nhận ra thôi.” Mẹ hôn lên đầu cậu. “Năng lực của con là thật, đừng để ai nói khác.”

“Nhưng năng lực này chẳng giúp được gì cho việc làm anh hùng,” cậu lầm bầm. “Với lại trên giấy tờ con vẫn là không có năng lực, chẳng trường nào nhận con đâu.”

“Không cần làm anh hùng chuyên nghiệp cũng giúp được người khác mà,” mẹ dịu dàng nói. “Con giúp cả những người mà anh hùng còn chẳng biết là họ cần giúp. Với mẹ, thế là tuyệt vời lắm rồi.”

Sau khi mẹ rời đi, Izuku cố gắng tập trung vào bài tập, nhưng chương trình ngoại cảm giả tạo kia khiến cậu cảm thấy buồn nôn. Như câu chuyện cậu bé chăn cừu, chỉ là lần này mọi người đều là người la hét, để rồi khi sói thật xuất hiện, chẳng ai tin nó tồn tại cả.

Cậu gần làm xong bài toán thì TV bắt đầu nhấp nháy. Màn hình đầy nhiễu, rồi hiện ra một căn phòng trống, sau đó lại trở về trạng thái trắng xóa.

“Lần thứ ba tuần này rồi đấy,” mẹ thở dài, bấm điều khiển rồi bỏ cuộc. “Có gì thay đổi thì nói mẹ nhé.”

Màn hình lại rung lên. Một bàn tay nhợt nhạt thò ra, quơ quào trong không khí. Tiếp đó là đầu - tóc đen che mặt - rồi vai và cánh tay, bóng ma lê mình ra khỏi màn hình, bò xuống sàn phòng khách.

“TV lại chạy rồi mẹ ơi!” Izuku gọi khi chương trình thời sự trở lại.

“Tốt quá! Hai đứa chơi ngoan nhé!”

Cô bé ma nhợt nhạt ngồi xuống cạnh cậu trên sofa, mái tóc ướt sũng phủ lên bài tập. Izuku xích qua nhường chỗ cho bạn xem rõ hơn. “Hôm nay chỉ có toán thôi, Yuki,” cậu ái ngại nói. “Chán lắm.”

Cô bé phát ra âm thanh như sóng nhiễu, nhưng vẫn cúi lại gần. Từ ngày biết Yuki - gần như lâu bằng thời gian cậu từng thân với Kacchan - cô bé chưa từng nói gì. Nhưng cô chẳng cần lời nói để ở bên cạnh cậu.

Giữa một thế giới nơi điều không tưởng là bình thường, những khoảnh khắc yên bình bên người đã khuất như thế này lại là lúc Izuku cảm thấy an yên nhất.

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app