Chapter 3 - Một Sự Nở Rộ Bất Ngờ
Suốt gần một tháng trời, Maomao đã dồn hết tâm sức chăm sóc một loại củ huệ hiếm, dành không biết bao nhiêu thời gian để hoàn thiện kỹ thuật trồng trọt. Việc cô vắng mặt lâu ngày khỏi những công việc thường nhật không hề lọt khỏi mắt một người quan sát tinh ý trong đội ngũ quản sự nội cung.
Khi Jinshi cuối cùng cũng lần ra được tung tích của cô, bắt gặp cảnh Maomao đang ngồi giữa làn phấn hoa óng ánh như bụi vàng lơ lửng trong không khí, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho màn tiếp đón quen thuộc - có thể là một cái liếc sắc lạnh, một câu nói mỉa mai đầy tính toán, hoặc tệ hơn là bị phớt lờ hoàn toàn như thể anh chẳng khác gì không khí.
Thế nhưng, những gì diễn ra trước mắt lại hoàn toàn nằm ngoài mọi dự liệu của anh.
***
Jinshi đã dành gần một tuần để lùng sục Maomao. Không phải vì cô đã bỏ bê công việc, mà vì cô đã biến mất. Một nhân vật có giá trị như cô, dù có vẻ ngoài khiêm tốn đến đâu, cũng không thể tự ý biến mất khỏi sự quản lý của nội cung trong một khoảng thời gian dài như vậy. Lúc đầu, anh chỉ nghĩ cô lại mò mẫm vào một ngóc ngách nào đó của khu vườn dược liệu, nơi cô thường tìm thấy những loài cây dại cô độc nhất để thử nghiệm những công thức pha chế kỳ quái. Nhưng khi những cuộc tìm kiếm ban đầu không có kết quả, một nỗi lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng anh, đan xen với sự bực bội quen thuộc.
Anh đã lục soát mọi nhà kho, mọi khu vườn cấm, thậm chí cả những thư viện cổ bị lãng quên trong cung cấm. Mỗi lần không tìm thấy cô, hình ảnh cái liếc mắt lạnh băng, hay nụ cười mỉa mai quen thuộc của cô lại hiện lên, làm tăng thêm sự khó chịu. "Cô ta hẳn đang ở đâu đó, cười nhạo tôi," Jinshi lẩm bẩm, nắn bóp thái dương. "Lại một âm mưu gì đó của cô ta, chắc chắn rồi."
Nhưng hôm nay, khi anh đi ngang qua một khu vườn cảnh ít người qua lại, nơi thường chỉ dành cho những buổi tiệc trà hoàng gia hiếm hoi, một ánh sáng kỳ lạ lọt vào mắt anh. Không phải ánh sáng mặt trời phản chiếu từ gương hay đá quý, mà là một sự phát quang nhẹ nhàng, gần như có thể cảm nhận được từ không khí. Kéo rèm che bụi rậm sang một bên, Jinshi bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ.
Khu vườn nhỏ được bao bọc bởi những cây tre cao vút, tạo thành một không gian riêng biệt, gần như thoát ly khỏi thế giới bên ngoài. Ở trung tâm, Maomao đang ngồi bệt trên đất, hoàn toàn bất động, như một pho tượng tạc từ đá. Xung quanh cô là một lớp bụi vàng óng ánh, lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ trên cao. Đó là phấn hoa, nhưng không phải loại phấn hoa thông thường. Nó nhấp nháy, lấp lánh như bụi kim tuyến, và tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, đậm đặc nhưng không hề gây khó chịu, mà ngược lại, có vẻ như đang thanh lọc không khí xung quanh.
Trước mặt Maomao, một củ huệ quý hiếm đang nhú lên khỏi mặt đất, toát ra một thứ năng lượng sống mãnh liệt. Những lá non mơn mởn đã vươn cao, ôm lấy một nụ hoa to lớn, căng tròn, màu trắng ngọc bích, đang rung rinh khẽ khàng như thể có một nhịp đập bên trong. Maomao ngồi đó, hai tay nhẹ nhàng đặt trên mặt đất, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn và sâu lắng. Khuôn mặt cô, thường ngày mang vẻ thờ ơ hay khó chịu, giờ đây lại hoàn toàn thanh thản, tập trung đến độ gần như siêu thoát. Cô không còn là Maomao sắc sảo, mà là một đạo sĩ đang hòa mình vào thiên nhiên, dồn hết tinh lực vào mục tiêu duy nhất: khai mở đóa hoa huệ.
Jinshi đứng đó, bị hóa đá bởi cảnh tượng. Đây không phải Maomao mà anh biết. Đây là một Maomao khác, một Maomao mà anh chưa từng dám tưởng tượng. Sự uy nghiêm toát ra từ cô, hòa quyện với vẻ đẹp huyền ảo của phấn hoa vàng, khiến anh không dám ho he một tiếng. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu, cho sự lạnh lùng thường thấy, nhưng thứ anh thấy lại là một sự tận tâm tuyệt đối, một hành trình tâm linh sâu sắc.
Thời gian trôi qua, anh không biết là bao lâu. Nụ hoa huệ bắt đầu căng phồng hơn, những cánh hoa trắng ngà như muốn bứt phá ra khỏi vỏ bọc. Làn phấn hoa vàng xung quanh Maomao trở nên dày đặc hơn, xoáy nhẹ quanh cô như một vòng hào quang. Cô khẽ rên một tiếng rất nhỏ, không phải vì đau đớn, mà như thể đang dồn nén một nguồn năng lượng khổng lồ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi môi vẫn mím chặt trong sự tập trung cao độ.
Đột nhiên, một cơn gió nhẹ lướt qua, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong không gian nhỏ bé này, như thể cây huệ đang tự thở. Một cánh hoa trắng ngần khẽ nhúc nhích. Maomao mở mắt. Đôi mắt hổ phách của cô, thường ngày sắc sảo như dao cạo, giờ đây lại mang một vẻ long lanh đến lạ, như thể chứa đựng cả bầu trời đêm. Cô nhìn chằm chằm vào nụ hoa, không một tiếng động.
Và rồi, nó xảy ra.
Nụ hoa huệ từ từ, chậm rãi hé nở. Từng cánh hoa ngọc bích dần dần bung ra, để lộ ra một nhụy hoa vàng óng, rực rỡ như mặt trời thu nhỏ. Một mùi hương ngào ngạt, tinh khiết, tràn ngập không gian, mang theo một chút cảm giác như sương sớm và ánh nắng đầu tiên. Làn phấn hoa vàng xoáy lên cao hơn, sau đó từ từ lắng xuống, như những hạt bụi quý giá đang hôn lên những cánh hoa mới nở.
Maomao hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ thanh thản, nhưng đôi mắt, chúng không còn giữ được sự bình tĩnh. Một tia sáng lóe lên, không phải là niềm vui đơn thuần, mà là sự thỏa mãn sâu sắc, sự mãn nguyện của một người đã dồn hết tâm huyết cho một thành quả phi thường. Một nụ cười rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi cô, kéo nhẹ khóe môi vốn cứng nhắc của cô lên. Nó rất nhanh, chỉ là một cái nhếch mép thoáng qua, nhưng nó là một nụ cười chân thật, không hề có chút mỉa mai, không chút giả tạo, hoàn toàn khác với bất cứ biểu cảm nào Jinshi từng thấy ở cô. Đó là nụ cười của một nghệ nhân đã hoàn thành kiệt tác, của một nhà khoa học đã khám phá ra chân lý, của một người tu luyện đã đạt được cảnh giới.
Jinshi đứng đó, hoàn toàn bất động, mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng. Anh đã thấy Maomao giận dữ, khinh bỉ, thờ ơ, thậm chí là đôi khi bối rối. Nhưng nụ cười này... nụ cười đó là một sự hiển lộ hoàn toàn mới, một vết nứt tuyệt đẹp trong chiếc mặt nạ bình thản mà cô luôn đeo. Nó không phải là một khoảnh khắc của sự yếu đuối, mà là một khoảnh khắc của sự thuần khiết, của sự vỡ òa cảm xúc.
Maomao vẫn nhìn chằm chằm vào đóa hoa, như thể muốn khắc ghi từng đường nét vào tâm trí. Một khoảnh khắc sau, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mơ đẹp, cô chớp mắt. Ánh nhìn của cô quét qua khu vườn, rồi dừng lại ở Jinshi.
Cái nhếch mép ban nãy vụt tắt. Đôi mắt hổ phách trở lại vẻ sắc lạnh thường ngày, nhưng vẫn còn một chút dư vị của sự mềm mại hiếm hoi. Cô nhìn anh chằm chằm, không một chút ngạc nhiên, như thể anh luôn ở đó, hoặc như thể sự hiện diện của anh hoàn toàn không đáng để cô bận tâm.
"Ngài đã đứng đó bao lâu rồi, Jinshi-sama?" cô hỏi, giọng điệu khô khan, không chút cảm xúc, như thể đang nói chuyện với một bức tường.
Jinshi, vẫn còn đang choáng váng bởi cảnh tượng vừa rồi, phải mất vài giây mới có thể lấy lại được giọng nói. "Ta... ta vừa mới đến thôi," anh lắp bắp, một lời nói dối vụng về không qua khỏi tai cô. Anh cảm thấy một sự bối rối lạ thường. "Cô... cô đang làm gì vậy?"
Maomao thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể Jinshi đã phá vỡ một nghi thức thiêng liêng. "Ngài đang làm gì ở đây?" cô phản công, lảng tránh câu hỏi. "Đây là khu vực cấm."
"Ta có thể đi bất cứ đâu ta muốn trong nội cung này," Jinshi lập tức lấy lại sự kiêu ngạo của mình, mặc dù trong lòng anh vẫn còn rung động bởi hình ảnh nụ cười của cô. Anh bước tới gần hơn, ánh mắt dán chặt vào đóa huệ. "Và đây là cái gì? Một loài hoa kỳ lạ."
"Một củ huệ Tinh Hoa, cực kỳ hiếm," Maomao nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc. "Nó nở hoa chỉ mỗi mười năm một lần, và đòi hỏi sự chăm sóc đặc biệt. Phấn hoa của nó có thể làm dịu cơn sốt, và nhụy hoa có thể dùng làm thuốc giảm đau mạnh mẽ, nhưng chỉ khi được thu hoạch vào đúng thời điểm, ngay sau khi hoa nở hoàn toàn." Cô đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa. "Mất gần một tháng để tôi chăm sóc nó, dùng những kỹ thuật cổ truyền để kích hoạt tinh khí trong đất và trong chính củ cây. Mọi thứ phải hoàn hảo đến từng chi tiết."
Jinshi nhìn đóa hoa, rồi nhìn Maomao. Vẫn là Maomao thực dụng, phân tích mọi thứ qua lăng kính y học. Nhưng anh biết, anh đã thấy, đó không chỉ là sự thực dụng. Có một điều gì đó sâu sắc hơn, gần như là một tín ngưỡng, trong cách cô đã chăm sóc cây huệ này.
"Vậy ra đây là lý do cô biến mất khỏi những công việc thường nhật," Jinshi nói, cố gắng che giấu sự tò mò.
"Nếu không có củ huệ này, một người thân cận với hoàng thượng có thể sẽ gặp nguy hiểm," Maomao đáp cụt lủn. "Tôi đã được lệnh phải giữ kín chuyện này."
Jinshi nhíu mày. Một người thân cận với hoàng thượng? Chuyện này nghiêm trọng hơn anh nghĩ. Nhưng điều anh không thể rời mắt khỏi là đóa hoa huệ Tinh Hoa đang nở rộ, và hình ảnh nụ cười thoáng qua của Maomao. Dù cô đã đeo lại chiếc mặt nạ bình thản của mình, nhưng Jinshi biết, anh đã chứng kiến một điều gì đó phi thường. Một phần bí ẩn của Maomao đã được hé lộ, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Và điều đó, đối với Jinshi, còn hấp dẫn hơn bất kỳ loại thuốc quý hiếm nào.
Anh tự hỏi, liệu anh có bao giờ được chứng kiến khoảnh khắc đó một lần nữa không? Hay đó chỉ là một giấc mơ vàng óng, lơ lửng giữa làn phấn hoa, chỉ dành riêng cho đôi mắt của anh?
Previous Chapter
scan code to read on app