Chapter 10 - Chương 10: Sự Thức Tỉnh của Cơ Thể
Chương 10: Thức Tỉnh Cơ Thể
Sau khi giải quyết xong vụ bữa tiệc sáng, Selia bắt đầu chuẩn bị bàn làm việc để xử lý nốt chỗ thú săn còn lại.
"Những con chim mà cậu bắt được gọi là blinkers, vì chúng rất dễ giật mình và cực kỳ nhanh nhẹn khi bỏ chạy. Thông thường, phải vừa may mắn vừa có tay nghề cao mới bắn hạ được chúng từ xa. Phép thuật cậu sử dụng thật sự cho ra thành quả quá sạch sẽ."
"Trừ cổ bị gãy, lông và thân chim đều còn nguyên vẹn, không chút hư hại."
Ren khiêm tốn cúi đầu cảm ơn.
"Chỉ là áp dụng phép gió thật chính xác thôi - không có gì đặc biệt cả."
Sự tò mò của Selia vẫn chưa được thỏa mãn, nhưng cô quyết định không hỏi thêm về bí quyết của cậu.
"Chần nước sôi thì đơn giản và hiệu quả. Chỉ cần nhúng chim vào nồi khoảng bốn mươi lăm giây là đủ. Nên khuấy nhẹ nước trong lúc chần, vừa giúp làm sạch bụi bẩn, ký sinh bên ngoài, vừa làm lông mềm ra, dễ vặt hơn."
"Nhưng nhớ đừng chần quá lâu, thịt sẽ bị chín trước, thậm chí còn có nguy cơ làm vỡ nội tạng, khiến thịt bị nhiễm bẩn."
Ren tiếp quản việc chần chim, điều khiển nước trong nồi bằng một cái vẫy tay. Cậu khuấy và điều chỉnh dòng nước theo hướng dẫn tỉ mỉ của Selia.
"Chết tiệt, nhóc. Cậu làm tôi bắt đầu hối hận vì ngày xưa không chịu học phép thuật cho đến nơi đến chốn đấy."
"Cô không biết dùng phép sao?" Ren ngạc nhiên thật sự.
"Không, và trước giờ tôi còn thấy tự hào về điều đó nữa. Tôi nghĩ mấy phép vặt trong nhà chẳng qua chỉ là trò múa may cho vui. Dùng tay tôi còn làm nhanh, làm tốt hơn, tội gì phải phí thời gian học phép?" Selia nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
"Giờ thì vớt blinkers ra khỏi nước đi - bắt đầu làm thật đây."
Làm thịt chim cũng khá giống với lần Ren xử lý sóc trước đó, chỉ khác là thay vì lột da thì phải chần nước và vặt lông, ngoài ra còn phải lấy diều, cổ và tuyến nhờn.
Xong xuôi, Ren ngắm nghía thành quả. Cậu nhận thấy da blinker có vẻ xốp hơn một chút so với gà, nhưng chỉ cần quay một lần nữa thôi là chẳng khác gì mấy con gà quay từng mua ở Trái Đất.
"Làm sao để nấu món này đúng cách?"
"Ăn xong hai con sóc rồi mà vẫn chưa no à?"
"Đúng vậy, đói lắm." Bữa trước chỉ như món khai vị - cậu vẫn còn đói rã rời. "Làm ngoài lửa trại đi, tôi cần quen dần với việc nấu ăn không có lò bếp."
Selia đập trán, thở dài.
"Phải rồi, suýt nữa tôi quên vụ rắc rối của nhà cậu."
Sau khi chỉ chỗ dựng lửa trại hợp lý, cô hướng dẫn cách xiên thịt bằng que gỗ. Bài học cuối cùng là căn độ cao của xiên để không bị cháy và nhận biết khi thịt chín vừa đủ.
Nhớ kỹ từng chi tiết, Ren truyền ma lực lửa vào mắt, kích hoạt Phép Nhìn Lửa - giúp cậu nhìn rõ nhiệt độ thực phẩm như hình ảnh nhiệt cao cấp.
Cậu bắt đầu phối hợp phép lửa và gió, giữ nhiệt ổn định quanh blinkers, không chỗ nào quá nóng hay quá lạnh, đồng thời dùng gió làm chín đều mọi góc cạnh của con chim.
Việc điều khiển này đòi hỏi phối hợp nhịp nhàng cả tay chân, liên tục quan sát từ nhiều góc độ và điều chỉnh dòng mana không ngừng.
Động tác của cậu trông chẳng khác gì phối hợp võ thuật phức tạp.
Selia định buông lời trêu chọc khi thấy cậu như đang múa chiến thắng chỉ vì một con blinker, nhưng mùi thơm ngào ngạt bay tới khiến cô phải nuốt lời.
Blinker quay trên lửa nhanh đến mức có thể thấy rõ bằng mắt thường. Lớp da chuyển thành vỏ giòn, mỡ tan ra thấm đều vào thịt.
Mùi thơm đến mức dù mới ăn sáng chưa được hai tiếng, bụng Selia đã réo lên ồn ào.
Ren dùng phép tinh linh nhấc xiên ra khỏi lửa, hạ nhiệt thịt xuống vừa đủ để không bị bỏng khi ăn, rồi bắt đầu xé thịt ăn ngấu nghiến bằng tay.
Đầu tiên là đùi, rồi đến ức, cuối cùng là cánh.
Thịt không có muối, lại không mềm như gà quay đã để nguội đúng chuẩn, vì chưa kịp để thịt “chín tới”. Nhưng với Ren, đây vẫn là bữa ngon nhất từng được ăn.
"Không tin nổi. Tôi không còn đói nữa." Ren quỵ xuống vì sung sướng, mắt rưng rưng như sắp khóc.
Nhưng niềm vui đó trôi qua rất nhanh.
Mình cần ăn thêm nữa! Không thể để cơn đói hành hạ nữa, cậu nghĩ, mắt liếc lên mặt trời.
Vẫn còn vài tiếng nữa mới đến trưa - thời gian đủ để săn thêm con mồi.
"Selia, tôi nhờ chút việc. Tôi cần chỗ an toàn để cất riêng phần thịt săn của mình - ít nhất những phần tôi không muốn chia cho ai."
"Gọi tôi là Selia là được rồi. Thợ săn tụi tôi không câu nệ mấy cái kính ngữ - thực tế mới là quan trọng."
Cô xua tay.
"Còn về việc cậu nhờ, tôi không làm ơn miễn phí đâu - mà sẽ trao đổi. Đề nghị thế này: từ ngày mai, ngày nào cậu cũng qua đây dọn nhà cho tôi. Thỉnh thoảng nấu cho tôi ăn mấy món cầu kỳ như vừa rồi."
"Đổi lại, tôi giữ thịt riêng cho cậu an toàn. Khi nào nhờ cậu nấu thì chia đôi cùng ăn. Giao kèo chứ?" Selia chìa tay ra.
Dù hơi bị ép, nhưng Ren cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
"Được. Nhưng tôi không giặt đồ đâu nhé."
***
Vài ngày sau, không khí trong nhà Ren vui vẻ, rộn ràng hơn hẳn bình thường. Việc cậu mang về thịt thú tươi khiến mọi người có chút thắc mắc, nhưng Ren đều giải thích trơn tru.
Có thêm thức ăn, ai cũng nhẹ nhõm, quên đi những chuyện cũ. Ngay cả Ren và Kai cũng bắt đầu bớt căng thẳng, chỉ còn gườm nhau, xỉa xói vài câu mỗi ngày.
Điều quan trọng nhất, Ren cuối cùng cũng có thể luyện võ trở lại. Lịch trình của cậu đơn giản: sáng đi săn, chiều luyện phép, tối tập võ.
Nhờ kỹ thuật Hô Hấp Kích Thích, cậu có thể thức gần một tuần liền mà không cần ngủ.
Cậu thường lặng lẽ ra ngoài khi phép Nhìn Sự Sống xác nhận mọi người đã ngủ hết.
Bên ngoài, cậu dùng phép thổ tạo hình nộm bằng bùn để tập võ, rèn luyện thân thể, tập trung chủ yếu vào bộ pháp.
Dù do thân xác mới chỉ bốn tuổi hay vì trước đây luôn đói lả, Ren nhận ra cơ thể mình vụng về một cách xấu hổ.
Bị ném thứ gì vào người - dù chỉ là một hạt dẻ cách một mét - cậu cũng vụng về làm rơi hoặc không bắt nổi.
Ren hiểu phép thuật dù mạnh, đặc biệt là phép tinh linh, cũng không phải lập tức xuất hiện. Nếu bị áp sát, cậu không thể để mình biến thành cái bia thịt bất lực.
Phép thuật giúp cậu mạnh mẽ nhưng không phải toàn năng. Đánh đổ được cả núi mà vẫn bị một tên du côn lén đâm chết thì cũng vô dụng.
Ngay từ Trái Đất, cậu luôn cho rằng tách biệt trí và thân là điều ngớ ngẩn. Tập luyện giúp cậu giải tỏa, thư giãn đầu óc. Học tập cũng vậy, luôn đem lại kết quả tốt nhất dù là trong công việc hay võ thuật.
Sức mạnh cơ bắp chỉ là bạo lực, trí tuệ đơn thuần chỉ là ý tưởng chưa thành hình. Chỉ khi luyện rèn cả thân lẫn tâm, cơ thể mới làm được điều mà ý chí mong muốn.
***
Khoảng một tuần sau khi bắt đầu rèn luyện, một chuyện chưa từng có xảy ra.
Cậu đang tập bộ pháp quanh đám nộm thì phát hiện có điều bất thường.
Đau nhói xuất phát từ lõi mana, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể kèm theo cảm giác buồn nôn choáng váng chưa từng có.
Có chuyện gì vậy? Không thể là bình cảnh được - bình cảnh hôm qua vừa phá xong, mà trước giờ chưa lần nào đau như thế này.
Cậu bắt đầu thở dốc, không còn đứng nổi, cơ thể quằn quại trong đau đớn.
Không được chết! Mình không thể chết nữa - không sau từng ấy đau khổ. Không thể trở thành nô lệ ở hành tinh xa lạ, hay một ông già chờ chết. Đủ rồi! Không thể chết!
Cậu gom hết ý chí, chuyển toàn bộ mana thành phép ánh sáng, chiến đấu với thứ đang tàn phá cơ thể, nhưng vô ích.
Cơn đau chỉ càng tăng, đến nỗi mana cũng không đủ để tiếp tục chống lại.
Khi Ren buông xuôi, cảm giác bỏng rát bùng lên, dâng đến tận cổ họng.
Cậu bắt đầu nôn ra những mảng đen sì như nhựa đường, bốc mùi thối rữa như xác chết phơi nắng nhiều tuần.
Tuy chỉ bằng hạt dẻ, nhưng cảm giác như phải nôn ra hai con voi một lúc.
Mùi hôi đến mức dù đang kiệt sức, Ren vẫn cố tụ phép bóng tối, tiêu hủy sạch sẽ đống chất độc đó.
Cậu mất thêm vài phút để nhổ, uống nước, thậm chí ăn cả cỏ để tẩy sạch vị kinh tởm trong miệng.
Khi mọi thứ bình thường trở lại, Ren mệt đến mức không thể tập luyện, phải dùng Hô Hấp Kích Thích để phục hồi thể trạng.
Nhưng vừa bắt đầu hít thở đặc biệt, cậu phát hiện mình cảm nhận lõi mana rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mỗi khi hấp thụ năng lượng từ thiên nhiên, cậu cảm nhận được mana lan tỏa qua mạch máu, nội tạng, thậm chí nhìn thấy cả tàn dư phép thuật trên từng cọng lông tơ.
Dù mắt nhắm nghiền, Ren vẫn thấy rõ bên trong cơ thể mình như đang nhìn qua máy quét 3D hiện đại nhất.
Dù còn choáng, cậu thử lại các bài tập bộ pháp. Động tác vẫn chưa hoàn hảo, nhưng cậu không còn cảm giác vụng về như trước.
Thật đáng kinh ngạc - mới lúc trước mình chỉ mong không vấp ngã thôi mà giờ đã khác hẳn. Thử xem...
Ren giơ bàn tay phải, truyền phép tinh linh vào nhiều cái đầu nộm cùng lúc.
Một tiếng trước, thử làm thế này chắc chỉ bóp nhẹ được chúng. Giờ thì sao?
Cậu siết chặt tay lại với tốc độ và lực mạnh chưa từng có.
Tất cả cái đầu nộm nổ tung như bóng bay.
Previous Chapter

