Chapter 2 - Chương 2: Đã định không thuộc về nhau!
Chương 2: Vốn dĩ chẳng thể nào!
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len qua cửa sổ, trải lên căn phòng của cô như tơ lụa vàng óng. Akira cựa mình tỉnh giấc, chậm rãi ngồi dậy, đưa mắt quan sát mọi thứ xung quanh với cảm giác như được làm mới. Căn phòng rất giản dị - một vài món đồ chơi gỗ vương vãi dưới sàn, một chiếc gương lớn phản chiếu ánh sáng ban mai, và một chiếc bàn nhỏ ngập ngụa giấy tờ đầy những nét vẽ nguệch ngoạc trẻ con. Nhưng nhìn kỹ hơn, một số hình vẽ ấy lại giống hệt như các hoa văn chú thuật đơn giản.
Thật thú vị…
Cô bước nhẹ đến trước gương, tò mò không kìm được. Đập vào mắt là hình ảnh phản chiếu của một cô bé hoàn toàn xa lạ với bản thân trước kia - mái tóc đen nhánh rối bù đầy cá tính, đôi môi tự nhiên hơi mím lại như cau có dù đang thả lỏng, và nổi bật nhất là đôi mắt đỏ rực sắc như chim ưng rình mồi.
Chắc mình được đặt tên là Cherry cũng vì đôi mắt này? Nhưng thật ra, cái tên ấy nghe có vẻ… ngọt ngào quá mức so với dáng vẻ dữ dằn như thế này, dù chỉ mới năm tuổi.
Cái tên đầy đủ của cô, nhớ lại từ cuộc trò chuyện hôm qua, là Harpin D. Akira. Khi cô hỏi về ý nghĩa của chữ "D", Bà chỉ nhún vai, bảo rằng không rõ - chỉ biết ông nội một mực bắt cả mẹ và cô phải giữ tên ấy, gọi đó là "truyền thống gia đình" gì đó.
Sau khi đã nhìn rõ bản thân mình, giờ là lúc cho bài kiểm tra thực sự. Tim cô đập nhanh vì hồi hộp khi chuẩn bị thử vận công tu luyện năng lượng thiên địa. Đây là điều khiến cô háo hức nhất - ai cũng biết càng bắt đầu tu luyện sớm thì thành tựu càng rực rỡ. Bình thường, một đứa trẻ năm tuổi không đủ khả năng kiểm soát tâm trí để tận dụng cơ hội này, nhưng cô đã có hàng chục năm kinh nghiệm tu hành từ kiếp trước.
Cô ngồi vào tư thế thiền dễ chịu nhất có thể, bắt đầu tỏa thần thức ra ngoài, tìm kiếm dòng năng lượng thiên địa vốn bao trùm vạn vật.
Và… chẳng cảm nhận được gì cả.
Lạ thật. Cô nhíu mày tập trung hơn, thử mở rộng phạm vi cảm nhận. Vẫn chẳng có gì. Thậm chí không một chút dấu hiệu của năng lượng thiên địa trong tầm nhận biết.
"Không thể nào!" Câu nói bật ra khỏi miệng cô trước khi kịp kìm lại. Cô vội đưa tay bịt miệng, liếc nhanh ra cửa, mong rằng mình chưa đánh thức ai. Làm sao có thể như thế được? Nếu năng lượng yếu hoặc khó cảm nhận thì còn hiểu được, nhưng hoàn toàn không có? Đến cả sự sống cũng không thể tồn tại nếu thiếu năng lượng thiên địa…
Một ý nghĩ đáng sợ bắt đầu len lỏi trong đầu cô. Lẽ nào cô không ở một trong vô số thế giới mà mình từng biết ở kiếp trước? Lẽ nào thế giới này vận hành theo những quy tắc hoàn toàn khác biệt?
Nhưng, dù vậy thì cũng chưa đến nỗi tuyệt vọng. Cô hít sâu, tự nhủ phải giữ bình tĩnh. Mình vẫn còn phương pháp tu luyện thể chất thần thánh từng lấy được từ di tích cổ. Ở kiếp trước mình không thể tu luyện vì khí huyết quá yếu, còn giờ thì đã có thân xác hoàn toàn mới. Có khi cơ thể này lại hợp với con đường ấy hơn thì sao?
Cô cẩn trọng chuyển sự tập trung vào bên trong, hướng ý thức về nơi hội tụ sinh lực của con người - trái tim.
Thứ cô phát hiện ra khiến cô hoàn toàn chết lặng.
Không lẽ mình không phải là một cô bé loài người bình thường, mà là trứng rồng cổ đại đội lốt sao?! Làm gì có ai sở hữu lượng sinh lực khủng khiếp thế này? Thật vô lý! Cô phải hít sâu trấn tĩnh khi nhận ra hệ quả. Khoan đã… biết đâu cũng có lý. Nếu thế giới này hoàn toàn không tồn tại năng lượng thiên địa, có thể con người ở đây đã tiến hóa để sở hữu lượng sinh lực dồi dào nhằm thích nghi với môi trường khắc nghiệt?
Tiếng cửa mở kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Bà xuất hiện ở ngưỡng cửa, khuôn mặt già nua đầy lo lắng.
"Sao con lại la lớn vậy, Akira? Đã dậy rồi thì ra ăn sáng nào," bà dịu dàng bảo, nụ cười hiền lành cho thấy bà chẳng giận gì cả.
"Bà ơi," Akira ngập ngừng, một ý tưởng lóe lên trong đầu. "Cho con nắm tay bà được không?"
"Tất nhiên rồi, cháu yêu," bà vui vẻ chìa tay.
Ngay khi hai bàn tay chạm nhau, Akira thận trọng mở thần thức, dò xét mức độ sinh lực của bà. Kết quả rất thú vị - sinh lực của bà mạnh thật, tuy không sánh bằng lượng sinh lực khủng khiếp của Akira, nhưng rõ ràng đang suy yếu dần theo tuổi tác.
Hmm, không biết là do mình cùng huyết thống với bà, hay đây là mức bình thường của mọi người ở thế giới này nữa. Phải kiểm tra thêm mới chắc được.
Suốt buổi sáng, Akira đi vòng quanh võ đường, lấy lý do "tự giới thiệu" với các đệ tử. Mỗi cái bắt tay, mỗi cái vỗ vai thân thiện đều là một lần cô âm thầm kiểm tra sinh lực.
Thú vị thật! Đúng như mình đoán một phần. Hầu hết mọi người ở đây đều sở hữu lượng sinh lực gấp ba, bốn lần người thường ở thế giới trước của mình, nhưng rõ ràng cũng có vài người cực kỳ đặc biệt ngoài bà và mình. Lần đầu tiên kể từ khi chuyển kiếp, Akira nở nụ cười thật sự. Nghĩa là mình thuộc dạng thiên tài về thể chất ở kiếp này. Chỉ còn một vấn đề - muốn hoàn mỹ ở từng cảnh giới luyện thể, mình sẽ cần đến linh dược hoặc bảo vật chứa năng lượng cô đặc. Nhưng liệu ở một thế giới không có năng lượng thiên địa thì có tồn tại thứ ấy không?
Quyết tâm tìm câu trả lời, Akira liền tìm đến bà và liên tục tra hỏi đủ thứ - dù thực ra một số câu hỏi rất đúng trọng tâm. Trong mắt bà, đây chỉ là biểu hiện bình thường của một đứa trẻ vừa mới biết nói và tiếp xúc với mọi người, nên bà trả lời rất kiên nhẫn.
Những gì Akira biết được đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của cô về thế giới mới này. Ở đây tồn tại thứ gọi là "Trái Ác Quỷ" - vật thần bí mà chỉ cần ăn vào là sẽ có được sức mạnh siêu phàm, đổi lại là một điểm yếu khá kỳ quặc: người sử dụng sẽ yếu đi nghiêm trọng nếu bị ngâm nước. Nghe đúng là thứ mình cần cho việc tu luyện, chỉ tiếc là chẳng có cách nào xác định được vị trí Trái Ác Quỷ ngoài việc may mắn ngẫu nhiên.
Thôi, chuyện ấy để sau hẵng lo, cô tự nhủ. Dù sao cũng phải đợi khi sinh lực tự nhiên của mình đạt cực hạn - khoảng mười lăm tuổi - mới nên tu luyện thực sự. Trước mắt, mình cứ tập trung lọc sạch tạp chất trong cơ thể đã.
Vậy là Akira dành hết phần còn lại trong ngày để vận hành sinh lực theo những lộ trình tỉ mỉ, từ tốn thanh lọc thân thể mới của mình.
Ngày hôm sau, Akira quyết định tạm ngưng luyện thể để quan sát một điều khiến cô tò mò - sân tập nơi bà dạy các đệ tử kiếm thuật.
Phần lớn đệ tử đều thể hiện đúng như cô dự đoán ở những người phàm trẻ tuổi chưa qua rèn luyện đặc biệt - vụng về, non nớt, nhưng rất chăm chỉ. Tuy nhiên, hai đệ tử mà cô nhận ra sở hữu sinh lực mạnh bất thường lại có kỹ thuật nổi trội đáng ngạc nhiên. Nhưng khi chính bà đứng ra thị phạm, Akira suýt rớt cằm vì kinh ngạc.
Dĩ nhiên, kiếp trước cô từng thấy kiếm thuật còn cao siêu hơn, nhưng trình độ này đã vượt xa khả năng của bất kỳ "phàm nhân" nào ở thế giới cũ của cô. Sự chuẩn xác, sức mạnh, uyển chuyển trong từng đường kiếm - thật xuất thần.
Có lẽ mình đã đánh giá thấp người ở thế giới này, cô thầm nghĩ, cảm giác phấn khích lan tỏa khắp người. Bà chỉ là chủ một võ đường nhỏ trên đảo chưa tới mười ngàn dân cư. Nếu bà đã đạt tới trình độ này, thì ngoài kia còn biết bao cao nhân kỳ tài nữa? Và nếu vậy… cha ruột mình - người đã đánh bại cả ông ngoại vốn còn mạnh hơn bà - rốt cuộc là quái vật cỡ nào?
Một cảm xúc vừa gấp gáp vừa háo hức trào dâng trong lòng cô. Cô nóng lòng muốn khám phá thế giới kỳ lạ này tận mắt. Nhưng rồi cô tự nhắc mình: kiên nhẫn mới là then chốt. Sẽ có thời gian để phiêu lưu sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải xây dựng nền tảng vững chắc đã.
Một năm sau...
Cuối cùng, Akira đã hoàn thành giai đoạn đầu tiên của luyện thể - loại bỏ hoàn toàn tạp chất khỏi thân xác. Cô không nghĩ mình hoàn thành nhanh đến vậy, nhưng lượng sinh lực khổng lồ đã giúp quá trình thanh lọc vượt xa tốc độ bình thường. Khi bà hỏi sao ngày nào cô cũng ngồi thiền lâu như vậy, Akira chỉ bảo là luyện tập để đầu óc minh mẫn hơn. Bà không những tin mà còn hết mực khuyến khích, chỉ dặn đừng quá sức.
Giờ đây cơ thể đã được thanh lọc hoàn toàn, mỗi ngày Akira chỉ cần dành khoảng mười phút để duy trì trạng thái trong sạch ấy. Cũng giống như việc thường xuyên dọn nhà thì sau này càng dọn càng dễ, cơ thể càng sạch thì việc giữ gìn càng đơn giản.
Công việc đặt nền móng đã xong, cô cuối cùng cũng sẵn sàng cho bước tiếp theo trong kế hoạch.
Đã đến lúc khám phá hòn đảo mà cô gọi là nhà rồi!
Previous

