Chapter 1 - Chương 1

Here is the Vietnamese translation, keeping the proper nouns unchanged and aiming for a natural, flowing style:

---

Chương 1

Thế giới tan chảy trong màu đỏ thẫm và đau đớn, hơi thở của anh vang lên khò khè nơi phần cổ còn sót lại. Tầm nhìn mờ dần thành những chấm nhỏ khi anh nhìn dòng sinh mệnh của mình chảy ra, đọng lại dưới những ngón tay không còn nghe theo mệnh lệnh. Cái lạnh len lỏi qua từng thớ thịt như chất độc, chiếm lấy mọi thứ trên đường nó đi qua.

Anh muốn nói điều gì đó - chỉ một từ cuối cùng, bất cứ gì cũng được - nhưng giọng nói của anh đã chết từ lâu. Cái lưỡi, phần quan trọng của bản thân, đã bị mất đi trong tuyệt vọng giữa những giờ khắc tối tăm bất tận kia.

“Tôi xin lỗi,” âm vọng lên trong tâm trí rạn nứt, “vì tôi thấy nhẹ nhõm khi mọi thứ kết thúc.”

Tiếng ồn ào tra tấn anh suốt bao lâu cuối cùng cũng lắng lại. Tim anh ngập ngừng, rồi ngừng đập hẳn. Chẳng còn lý do gì để nhắm mắt nữa - sớm muộn cũng sẽ có người tìm thấy anh khi nhà giam bị nguyền rủa này mở ra. Giả vờ còn sống chỉ làm họ thêm hy vọng hão huyền mà thôi.

Tôi xin lỗi.

Cái chết đến một cách ấm áp lạ lùng, như ánh nắng nhẹ nhàng trên làn da.

“Satoru?”

Anh giật mình tỉnh dậy - không, không phải tỉnh dậy. Mắt anh mở ra, nhưng lẽ ra không nên như vậy.

Những ngón tay run rẩy chạm lên cổ, nơi làn da trơn láng không vết tích. Vết thương hở đâu rồi? Máu từng khiến anh ngạt thở đâu? Phần thịt bị cào xé trong cơn điên loạn đâu? Chỉ còn lại làn da nguyên vẹn và ánh nắng không tưởng.

Ánh sáng quá chói, quá thực, quá rực rỡ khiến mắt anh nhức nhói. Tâm trí anh quay cuồng khi nhận ra toàn cảnh Tokyo Jujutsu High trải rộng trước mắt, khu rừng xung quanh với lá cây nhảy múa, tiếng rì rầm quen thuộc của kết giới. Bên ngoài đó, hàng ngàn linh hồn lập lòe như ngọn nến trong tầm nhìn được mở rộng. Lũ nguyền hồn quằn quại phía chân trời, ác khí dữ dội áp đảo mọi giác quan nhạy bén.

“Satoru?” Giọng nói ấy vang lên, cắt qua cơn bão giác quan, quen thuộc đến nhói lòng.

Mình chết rồi. Ý nghĩ đó ập đến, khi tiếng ồn của thế giới như muốn nổ tung trong đầu anh. Mình đã chết. Tim mình đã ngừng đập. Không thể nào -

“Này.” Gần hơn, khẩn thiết hơn. Mỗi từ như đập mạnh vào ý thức. Anh lùi lại khi một bàn tay vươn tới - cảm giác thịt người thật sự, ấm áp, không thể tin nổi.

Có thể anh phát ra tiếng gì đó, một tiếng rên yếu ớt lạc lõng giữa bản hợp xướng khổng lồ của sự sống sau bao kỷ nguyên im lặng. Mỗi bước chân cách xa hàng dặm, mỗi lời thì thầm, mỗi tiếng lá xào xạc - tất cả dội vào anh cùng lúc.

“Dừng lại đi,” anh nghĩ mình đã nói, dù giọng bị nhấn chìm trong hỗn loạn. Có thứ gì đó ướt chảy ra từ mũi. Vị mật đắng của dịch nôn cháy lên cổ. Lời nói vỡ tan như lá khô khi anh nhìn lên bầu trời xanh không thương xót kia, tự hỏi chưa bao giờ ảo giác lại rực rỡ đến vậy.

Một kẻ thù nào đó đang rình rập phía sau. Một người bạn đứng lặng gần bên. Mặt trời rực cháy trên tất cả khi Satoru cuối cùng khuỵu xuống. Sáng quá - sáng đến không tưởng, đẹp kỳ lạ. Anh từng nghĩ sẽ không bao giờ được thấy nó nữa.

Chắc chắn mình đã chết, anh nhận ra khi nền đá ập vào người.

Khi ý thức trở lại, điều đầu tiên anh nghĩ là lẽ ra không nên có nó.

Bề mặt bên dưới mềm mại hơn mọi thứ anh từng chạm vào từ khi bóng tối trở thành bầu trời của mình. Anh rùng mình khi cảm giác tràn về - chói chang, choáng ngợp. Chưa bao giờ ảo giác lại rõ ràng đến thế.

Dù từng nghĩ điều tương tự mỗi khi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc trong bóng tối, ánh mắt dõi theo từ những bức tường vô hình.

Cổ họng anh nguyên vẹn dưới những ngón tay mò mẫm. Vết thương ma ảo lúc nào cũng biến mất trong mơ - có lẽ anh lại đang ngủ, chết ngạt vì chiếc lưỡi mà anh biết mình đã tự xé ra, vì tất cả chỉ là ảo ảnh.

Ngồi dậy, một chiếc chăn mỏng trượt khỏi vai. Anh mặc đồng phục đen thời còn trẻ, trước khi chỉnh sửa cổ áo để che vết sẹo do lưỡi kiếm của Fushiguro để lại. Lạ thật - cảm giác khó chịu áp lên cổ khi anh tập lại động tác nuốt.

Nội thất gỗ bóng lên trong nắng ấm như mật ong khi anh đung đưa chân khỏi mép giường bệnh. Còn hơn những cơn ác mộng thường lệ, anh nghĩ. Chúng thường bắt đầu yên bình rồi biến thành đau đớn, trách móc, đổ lỗi.

Bàn chân anh trông nhỏ hơn khi cúi xuống - không có giày. Hợp với bộ đồng phục cũ. Lâu lắm rồi anh không mơ thấy mình còn trẻ.

Đứng dậy khiến anh chóng mặt, tầm nhìn tối sầm khi áp lực tăng lên trong não. Tiếng ồn vang lên trong tai trước khi phai nhạt, chỉ còn lại cảm giác buồn nôn. Anh buông thành giường bằng đôi tay run rẩy rồi bắt đầu bước đi.

Anh lang thang hàng giờ, dõi theo những dải năng lượng đầy màu sắc di chuyển khắp trường - thật lạ sau bao năm xa cách. Lưỡi rà trên hàm răng khi ngón tay lướt dọc những bức tường gỗ quen thuộc, mắt chỉ mở mỗi khi đi ngang cửa sổ lớn. Ánh nắng tràn qua như vàng lỏng, bụi bay múa trong tia sáng.

Anh cứ tiếp tục đi, tránh xa những màu sắc nhấp nháy của con người phía sau tường. Thứ gì đó săn lùng anh - anh cảm nhận được chúng bám theo tàn dư năng lượng của mình, thật lẫn giả không phân biệt nổi. Cũng như anh không nhận ra liệu hình bóng bạn cũ sâu dưới kia là thật hay chỉ là ký ức.

Không quan trọng. Đây chỉ là giấc mơ - lũ quái vật sẽ tìm đến nếu chúng muốn. Hoặc anh tự phá vỡ nó, hoặc cứ để nó kết thúc tự nhiên.

Anh nghĩ đến việc đập vỡ cửa sổ rồi nhảy xuống cho đến khi tỉnh lại, hoặc tìm vật gì sắc nhọn cho cổ họng mình. Nhưng anh không muốn rời khỏi ốc đảo bình yên kỳ lạ này. Trong mơ là nơi duy nhất anh còn cảm nhận được Limitless rung lên dưới da, vô cực ngăn cách anh với thế giới.

Lần đầu tiên, chỉ có yên tĩnh. Không tiếng thì thầm, không lời buộc tội, không ai gào lên rằng tất cả là lỗi của anh.

Cứ đi mãi cho đến khi họ bắt được mình, anh quyết định, bước chân nhẹ nhàng qua những hành lang bị lãng quên. Biết đâu bình yên này xứng đáng với một cái chết nữa.

Cuối cùng họ cũng tìm thấy anh, như anh đã đoán trước.

Anh nhìn ánh nắng qua cửa sổ thay vì chú ý đến những bóng người lách vào hành lang phía sau, tiếng trò chuyện tắt hẳn khi họ phát hiện ra anh. Ánh sáng làm mắt anh rát bỏng, nhưng anh không quay đi. Anh đã chọn - dù cơn ác mộng này hóa thành thứ gì, anh chưa sẵn sàng rời khỏi nơi trú ẩn tỉnh táo này.

“Cái quái gì vậy, Satoru, bọn này tìm cậu cả tiếng rồi đấy.” Giọng nói vang lên, quấn trong bóng tối chập chờn không hình dạng. Anh giật mình khi nó tiến lại gần, một bàn tay dài vươn về phía vai anh.

Nó dừng lại, khựng lại. Khoảng trống trên khuôn mặt như đang quan sát anh.

“Này, là tớ đây mà.” Như thể sẽ không làm anh đau. Anh nhìn hình dáng chập chờn, những vệt tối sắc nét che đi điều anh không thể - không muốn - nhìn thấy.

“Satoru?” Tên anh nghe nặng trĩu, méo mó.

Tò mò, anh nhắm mắt, để chú thuật lực vẽ nên thế giới bằng màu sắc không tưởng. Từ từ, anh lùi lại, mở rộng tầm nhìn khi khoảng cách giữa họ lớn dần.

Nó quằn quại cảm xúc bình lặng - bối rối, tổn thương, sợ hãi, bực bội. Nó đứng yên dù anh lùi cho đến khi lưng anh va vào cánh tủ cũ.

Chết tiệt, họ lầm bầm, lời nói vang lên như tĩnh điện. Có chuyện gì vậy? Không biết, có thể là bất cứ thứ gì. Không giống cậu ấy. Thử lại, chậm hơn -

Anh vẫn áp sát vào tủ, dõi theo năng lượng của họ lập lòe như ánh lửa dưới mi mắt khép hờ.

“Satoru.” Quen thuộc quá - giọng nói anh vừa yêu vừa hận vừa muốn biến mất. “Mở mắt ra đi.”

Anh lắc đầu, không muốn thấy bóng tối cuộn xoáy thay vì con người.

“Làm ơn? Nhìn tớ một cái được không?” Lại gần hơn. Vai anh căng lên, mặt co lại, anh lại lắc đầu.

“Nào.” Giọng năn nỉ, bước thêm một bước. Anh đông cứng, cơ bắp căng cứng. Bóng người cũng dừng lại, dường như đang nghĩ ngợi gì đó.

Một động tác nhanh cắt qua tầm nhìn. Anh hoảng loạn mở mắt khi bóng tối đứng trước mặt, một người nữa canh cửa.

“Nhìn tớ này. Ngoài cậu ra chỉ có tớ với Shoko thôi.”

Shoko? Anh cau mày quan sát hai người, bắt đầu nhận ra những nét quen thuộc dưới lớp bóng tối nguệch ngoạc.

“Chỉ có tớ với Shoko thôi.” Hai bàn tay giơ ra yên bình khi lại gần. Anh nhìn những ngón tay, biết là cái bẫy, nhưng cũng không màng.

Chầm chậm, ngập ngừng, anh duỗi tay, do dự mãi rồi mới để ngón tay chạm vào họ. Cảm giác tiếp xúc khiến anh giật mình - thật sự, ấm áp, con người dưới lớp ảo ảnh.

Không thật sao? Bóng tối bắt đầu tan ra, nhỏ xuống để lộ làn da rám nắng và những ngón tay người. Vậy tất cả chuyện này là gì?

“Này, nhìn tớ đi.” Người đó - anh nhận ra.

“Suguru,” anh thì thào, nhìn cái bóng tan dần để lộ ánh mắt dịu dàng mà anh nhớ từng lạnh lùng đến tàn nhẫn.

“Phải, là tớ đây.” Lòng bàn tay ngửa ra mời gọi. Satoru nhìn xuống, bối rối. Không đúng. Khi Suguru xuất hiện, họ thường đánh nhau, hoặc chết, hoặc nụ cười tàn nhẫn ấy nhìn anh đánh mất chính mình.

Anh lơ lửng tay trên lòng bàn tay chào đón đó, không tin tưởng nhưng cũng khát khao hiểu rõ. Còn gì để mất nữa đâu? Dù sao mình cũng tưởng đã chết rồi.

Nhẹ nhàng, anh đặt những ngón tay run rẩy vào bàn tay Suguru.

Tiếp xúc khiến anh căng người, hơi thở nghẹn lại. Hiếm hoi biết bao khi được chạm vào ai đó. Suguru dìu anh ra khỏi góc tủ, tay lần lên cánh tay khi thế giới quay cuồng.

Shoko bước ra từ bóng tối khi họ đi qua cửa, ánh mắt nâu nheo lại dò xét.

Chưa bao giờ mình mơ thấy Suguru mà lại tốt đẹp, anh nghĩ khi họ dẫn anh qua hành lang vô tận. Biết đâu lần này là ngoại lệ.

“Theo cây bút nhé.” Shoko lắc bút trái phải trước mặt anh khi anh ngồi trên giường bệnh. Anh làm theo dù chẳng hiểu, quan sát vẻ mặt tập trung của cô khi mắt mình dõi theo chuyển động.

Cô thở dài, đặt bút xuống. “Tớ không hiểu nữa. Cậu có vẻ ổn mà.”

Satoru ngửa đầu về phía kết giới của Tengen trên cao, liền bị bàn tay Suguru giữ lại, điều chỉnh cho thẳng lên.

“Đừng làm vậy.” Anh đảo mắt, than thở vì phiên bản nhẹ nhàng này không chịu để anh đi lung tung. Mỗi lần anh định đứng dậy đều bị giữ lại bằng những bàn tay cứng rắn.

Mỗi lần chạm vào đều khiến anh rùng mình, giấc mơ này ngày càng kỳ lạ.

“Rồi.” Shoko quay lại với chiếc đèn pin nhỏ. “Tớ sẽ làm chói mắt cậu một lát, đừng than vãn đấy.”

Chưa kịp tránh, cô đã giữ cằm anh, ngẩng mặt lên. Ánh sáng chiếu mạnh vào mắt trái khiến anh nhắm chặt, lạ lẫm với kiểu đau không phải do vết cắt.

“Chết tiệt - Suguru, giữ cậu ta lại.”

Bàn tay to thay thế đôi tay nhỏ, giữ chặt mặt anh, các ngón tay tách mi mắt ra. Nỗi hoảng sợ bùng lên khi bàn tay trên mặt được thay bằng một tay khác vòng lấy cổ tay. Quá giống những giấc mơ khác nơi người ta muốn cướp mắt anh, muốn anh chết.

“Trời ơi, Satoru,” Shoko càu nhàu khi anh vùng vẫy. “Chỉ là đèn thôi mà.”

Anh bật ra âm thanh khó chịu khi ánh sáng chuyển sang mắt còn lại, nhớ lại những lần bị giữ lại để uống thuốc, ký ức ấy đã méo mó thành thứ gì đen tối hơn.

“Xin lỗi,” Suguru thì thầm sau đó, tay đặt nhẹ lên lưng anh. “Cô ấy chỉ muốn kiểm tra cậu thôi.”

Satoru lắc đầu, bối rối vì mọi thứ khác xa ác mộng thường ngày.

Kệ đi, anh mấp máy môi, ngạc nhiên khi lưỡi vẫn cử động bình thường. Đúng rồi. Mình đang mơ.

Anh định lên tiếng thì dừng lại. Một tiếng thì thầm lướt qua tai: Đáng thương.

“Gì cơ?” Anh quay về phía tiếng động, bỏ lỡ cái nhíu mày của Suguru.

“Tớ... đâu có nói gì?”

Satoru chậm rãi lắc đầu, cố rời mắt khỏi bức tường trống không. Một nụ cười thu hút ánh nhìn phía sau vai - quá cong, quá hiểm ác. Ánh mắt anh tránh hẳn khuôn mặt Suguru.

Chẳng hợp lý chút nào. Thứ ở mép phòng giơ ngón tay lên môi, những mũi chỉ nổi bật trên trán. Chắc chắn là ảo giác.

Anh phớt lờ mọi nỗ lực của Suguru để gây chú ý, nhìn chằm chằm giữa hai phiên bản - một thật với chú lực, một vô hồn dưới ánh sáng.

Anh chưa từng ảo giác trong mơ.

Nuốt khan, anh lần theo lông mi và chạm vào cảm giác tê tê quen thuộc của Limitless. Nó dâng quanh da như tấm khiên, và đột nhiên anh không thở được.

Limitless từng không thể dùng trong ngục. Chú lực bị đàn áp, chỉ còn để chữa những vết thương tồi tệ nhất. Nó cạn sạch lâu trước khi anh tự xé lưỡi, tự rạch thịt để giống những vết sẹo cũ.

Nhưng Limitless luôn ngoài tầm với.

Anh nhìn tay mình, vô cực rung lên dưới da, những chấm đen nhảy múa trong mắt.

Đây không phải mơ.

Thời gian nhòe nhoẹt trong những ngày tiếp theo - một khoảnh khắc hòa vào nhiều khoảnh khắc, bối rối chồng chất lên nhau. Anh không thể phân biệt đâu là bất thường này với bất thường khác khi thực tại liên tục từ chối trật tự.

Có Shoko, trẻ trung và ít cứng cỏi hơn, vẫn bộc trực trước khi sự vô cảm mọc lên như cỏ dại.

Có Suguru, dịu dàng và lo lắng, vẫn là chính mình, trước khi máu xóa sạch con người anh từng có.

Và có anh - lạc lõng, như mảnh ghép sai chỗ.

Dối trá, bóng tối thì thầm khi Suguru hỏi anh ổn không còn anh thì đáp ổn, mắt dán vào khuôn mặt không thể có thật. Vì đây không phải hiện thực. Nhục nhã, chúng gọi anh khi anh ngồi qua những tiết học như thể mình mười lăm tuổi, trôi theo ký ức như những thước phim cũ.

Cuối cùng, anh bỏ chạy.

Chân trần đạp lên những bụi cây rừng khi anh chạy trốn khỏi sự an toàn ngột ngạt của trường học. Anh thở dốc, chạy nhanh hơn, xa khỏi lời quan tâm của Shoko và cái chạm dịu dàng của Suguru - sự nhẹ nhõm anh muốn nhận nhưng không biết giữ sao cho vừa.

Kết giới của Tengen chặn anh lại, bức tường vững chắc nơi nắm đấm anh đập vào chú lực vô hình. Nó luôn không thể vượt qua như vậy sao? Anh không nhớ nổi, tay run lên khi bám vào vòm kết giới.

Anh không nhớ gì cả - cách mình từng sống, từng thở, từng yêu Suguru trước khi tất cả hóa thành quái vật.

Tiếng hét của anh xé rừng, tiếng than bất lực khi đầu va vào kết giới. Anh ngồi sụp xuống lớp cỏ và cành khô, tuyệt vọng. Anh không nhớ nổi cách làm người, chẳng nhớ gì về bản thân.

Móng tay cắm sâu vào xương quai xanh khi hai tay run rẩy. Anh không nhớ nổi cách sống, chẳng biết làm sao để trở lại làm người khi tất cả trở nên xa lạ. Anh đã tự xé mình thành từng mảnh trong bóng tối, bị những thứ giấu kín sau Limitless và vỏ bọc ăn sống.

Chết dễ dàng biết bao khi anh từng mong muốn nó, từng thấy nhẹ nhõm khi nó đến. Có thể anh chẳng nhớ cách làm người, nhưng anh nhớ mình từng là một vị thần mỗi ngày chỉ mong sáng mai không thức dậy.

Có gì lạ đâu khi anh mất quá nhiều máu? lũ giọng nói rít lên, như thể biết hết mọi thứ. Chẳng phải cậu tự biến móng tay thành dao sao? Mà cắt da thịt vốn dĩ quá dễ?

“Câm đi,” anh bật khóc, vì ghét chúng nhưng chúng nói đúng - chúng là những mảnh ghép của chính anh.

Làm sao sống tiếp khi cả đời chỉ muốn chết?

Tối hôm đó anh không dám ngủ, lê bước trở về như đi ra pháp trường, là kẻ lạ trong thân xác mình - quá nhỏ, quá trẻ, không sẹo vết.

Cuối cùng bóng tối cũng đến trong căn phòng anh đã quên cả thập kỷ, và anh gần như chào đón nó. Ít nhất anh hiểu rõ sự kinh hoàng của ngục tù.

Anh không nhớ cách sống trong giấc mơ này.

Gojo Satoru tỉnh dậy trong quá khứ sau khi đã chết. Giờ đây, anh phải học lại cách để sống tiếp.

---

Continue to read this book for free

Scan code to download App

qr
Download App
logologo
Follow Us:
iconiconiconiconicon

Copyright @2025 MistNovel

Hot Genres
Resources
Community
qr

scan code to read on app