Chapter 58 - Nỗi đau của tri thức
Ông già Rui ngồi xuống chiếc ghế được mời và Huo đặt tay vào tay ông, ông lặng lẽ hít thở sâu còn Huo cố gắng làm theo. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên, bởi hơi thở của anh run rẩy. Đôi mắt anh sưng đỏ, khuôn mặt lấm lem, ai đó đưa cho anh một chiếc khăn tay mới và nó được dùng đến tận cùng. Một cốc nước lơ lửng trước mặt anh. Anh ngoan ngoãn nhấp từng ngụm.
“Báo cáo đi,” Rui nhẹ nhàng hỏi.
“Ông biết tôi mà Rui, tôi chẳng bao giờ ngủ ngon sau mấy chuyện thế này. Nhất là sau mấy tên quái vật như Kaplan,” những giọt nước mắt mới lại lăn dài trên má anh.
Ông già đảo mắt nhìn cả nhóm: “Có ai thuộc cánh xanh không?”
“Dạ có!” Một tiếng đáp vang lên trong đám đông, có vẻ người đó thấp quá nên không ai thấy, “Phụ nữ đã ổn định chỗ ở, chúng tôi đảm bảo trẻ em được kết nối đúng cách và những ai có thể thì đã được sắp xếp vào nhà ở. Quy trình đã được áp dụng.”
Previous

